Lạ thật, hai người kia đang làm gì vậy?
An Noãn không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần. Vì khoảng cách hơi xa nên cô không nghe được họ nói gì, cũng không nhìn rõ nét mặt, chỉ thấy hai người đang nói chuyện.
Khoảng cách… có hơi gần.
Đang nói, Sở Tuấn lại bước lên một bước.
Khoảng cách giữa hai người càng gần hơn, đã vượt quá phạm vi giao tiếp xã hội thông thường.
Chỉ thấy Sở Tuấn giơ tay khẽ vuốt nhẹ mái tóc trên đầu Đổng Tử Oanh.
Đổng Tử Oanh có hơi lùi về sau một chút, nhưng vẫn ngẩng đầu lên nói chuyện với anh, không hề giận, cũng không bỏ đi.
Hai người lại nói thêm vài câu nữa rồi mới tách ra.
Nhìn hướng đi của Đổng Tử Oanh, có vẻ là quay về sở cảnh sát.
Còn Sở Tuấn thì bước vào một cửa tiệm bên đường.
An Noãn bỗng thấy hơi cụt hứng.
Cô nhìn lên bầu trời, cảm thấy mấy ngày nay hình như có gì đó là lạ, nhưng cảm giác đó vừa vụt qua đã tan biến.
Một người đàn ông như Sở Tuấn sẽ có rất nhiều cô gái thích anh.
Mà Đổng Tử Oanh là người phụ nữ rất tốt — diện mạo xinh đẹp, dám yêu dám hận, lại còn cùng ngành. Đến cô còn thấy không tồi. Nếu Sở Tuấn cũng thấy tốt thì cũng chẳng có gì là lạ.
Cô và Sở Tuấn, quan hệ là thật nhưng tình cảm là giả.
Có lẽ Đổng Tử Oanh bị kích th/ích mới muốn đánh cược một phen tìm Sở Tuấn nói rõ lòng mình, Sở Tuấn có lẽ không gật đầu nhưng rõ ràng cũng không từ chối.
Không từ chối, ít nhất cũng là mập mờ.
“Đúng là, con người không nên có não yêu đương.” An Noãn cười khổ, tiếp tục chạy về phía trước.
Trước đây cô nghĩ Sở Tuấn độc thân, có thể giả làm bạn trai cô để kiềm chế Hướng Hạo Nhiên. Nhưng không thể làm tổn thương người khác.
Nếu Sở Tuấn và Đổng Tử Oanh có ý với nhau thì phải nhanh chóng diễn một màn chia tay với anh.
Tuy đến rồi đi, chia chia hợp hợp đều là giả nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.
Chạy xong, trở về thư viện.
Đọc sách một lúc, Chu Niệm Xuyên đi tới.
“Sao thế?”
“Gì ạ, sao là sao ạ?” An Noãn có chút không hiểu.
Acnes
Chu Niệm Xuyên nhìn vào mặt An Noãn: “Chú cảm thấy tâm trạng của cháu không tốt, lo lắng cho Tiểu Trác à? Hay là tối qua bị dọa sợ?”
An Noãn nhíu mày, lắc đầu.
Chuyện này không dễ nói.
“Xảy ra chuyện gì à?” Chu Niệm Xuyên cũng không đoán được gì, nhưng với tư cách là tiền bối, ông không muốn An Noãn bị phân tâm vì những chuyện vớ vẩn: “Tiểu An, nếu cháu có khó khăn gì có thể nói với chú, chú Chu tuy không có năng lực lớn nhưng cũng đã ở Bắc Kinh mấy chục năm, chuyện nhỏ vẫn có thể giải quyết được.”
Chu Niệm Xuyên có ý tốt nhưng An Noãn chỉ cười nhẹ.
“Thật sự không có chuyện gì đâu ạ. Cảm ơn chú Chu, nếu có khó khăn, cháu nhất định sẽ nói với chú.”
Chu Niệm Xuyên không thấy An Noãn giãn mày ra bao nhiêu, nhưng cô không nói nên cũng đành thôi.
An Noãn ngày hôm đó không đến đội cảnh sát hình sự nữa, yên ổn đọc sách cả ngày trong thư viện.
Sáu giờ chiều, nhìn đồng hồ.
Có thể tan làm rồi.
Chu Niệm Xuyên thu dọn đồ đạc: “Tiểu An, chú tan làm trước đây. Cháu đợi đội trưởng Sở cùng về à?”
“Dạ không, cháu cũng về đây ạ.” An Noãn nói: “Cháu ở xa, về cũng mất khá nhiều thời gian. Chú Chu, cháu mượn một cuốn sách đọc trên đường.”
Phải nói thật rằng, nếu không có xe đưa đón, mỗi ngày phải chuyển tuyến xe buýt để đi làm thì đúng là
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền