ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Lái xe về đến nhà, ông cụ đã đi ngủ rồi.

Mẹ Sở vẫn chưa ngủ, đang ngồi đọc sách trong phòng khách.

Nghe thấy có tiếng ô tô vào, bà đi ra xem thử. Thì thấy An Noãn từ ghế lái bước ra.

Bà không khỏi dụi mắt.

Không nhìn nhầm chứ, sao lại là An Noãn lái xe. An Noãn mới đến Bắc Kinh mấy ngày, tuy nghe nói cô gái này rất ham học nhưng thế mà đã biết lái xe rồi à?

Mẹ Sở nửa tin nửa ngờ đi ra đón.

Quả nhiên, ngay sau đó Sở Tuấn từ ghế phụ bước xuống xe.

Buổi sáng đầu Sở Tuấn còn quấn băng gạc, bây giờ đã tháo ra. Anh ở nhà cũng là báo tin vui không báo tin buồn, không muốn người nhà lo lắng. Nên chuyện hôm qua An Noãn một chữ cũng không nhắc đến.

“Dì Trạch.” An Noãn thấy mẹ Sở ra liền tiến lên chào.

“À, phải, có chút việc cần xử lý nên vẫn chưa ngủ.” Mẹ Sở chỉ vào chiếc xe: “Tiểu An, cháu… cháu đây là, cháu biết lái xe à?”

“À, vâng ạ.” An Noãn nói: “Mới học thôi ạ, anh Sở dạy, cháu lái vẫn chưa được tốt lắm.”

An Noãn nói rất khiêm tốn, nhưng mẹ Sở lúc nãy rõ ràng thấy chiếc xe vào cổng rất mượt mà, đỗ xe tắt máy đóng cửa, trông không hề giống như An Noãn nói, là một người mới.

“Mẹ.” Sở Tuấn cũng đã đến, tay còn cầm túi của An Noãn: “Mẹ vẫn chưa nghỉ ngơi ạ?”

“Không buồn ngủ, hơn nữa mẹ có việc đang đợi Tiểu An, không ngờ hôm nay các con về muộn thế, là trong cục lại có vụ án à?”

“Vâng.” Sở Tuấn nói lấp lửng: “Vụ án mà mẹ, lúc nào cũng làm không hết.”

Ba người cùng vào nhà.

An Noãn nghĩ phải nhanh chóng dỗ mẹ Sở đi nghỉ, vội vàng hỏi: “Dì ơi, dì tìm con có việc gì ạ?”

Trong nhà họ Trạch, bố Sở và anh trai của Sở Tuấn là Trạch Sâm vẫn chưa lộ diện.

Về chuyện hôn sự của họ, ông cụ Trạch kiên quyết ủng hộ, còn mẹ Sở vì nể mặt ông nên không từ chối thẳng, nhưng khi nói chuyện riêng với An Noãn thì cô nghe ra bà không tán thành.

An Noãn cảm thấy, để những ngày tháng ở nhà này có thể sống thoải mái một chút, yên tâm một chút, cô tốt nhất nên thể hiện rõ thái độ trước mặt mẹ Sở. Trước đây có thể còn có chút suy nghĩ, bây giờ một chút suy nghĩ cũng không có, càng dễ để nói rõ ràng.

“Phải, qua đây ngồi xuống nói chuyện.” Mẹ Sở kéo An Noãn ngồi xuống ghế sofa.

Sở Tuấn ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Tối mai dì có một người bạn tổ chức sinh nhật cho con gái họ tròn 22 tuổi. Dì muốn đưa cháu đi cùng.”

“Hả?” An Noãn có chút bất ngờ: “Cháu cũng phải đi ạ?”

“Phải đó.” Mẹ Sở nói: “Nếu cháu đã đến Bắc Kinh, là người nhà mình rồi thì tất nhiên phải hòa nhập vào vòng tròn này. Ông cũng đã nói với dì hai lần, bảo dì đưa cháu đi làm quen thêm bạn bè.”

Gel giảm mụn mờ thâm ACTIDEM Derma

Ông cụ Trạch suy nghĩ rất chu đáo.

Ông cũng không chắc nửa năm sau An Noãn có ở bên Sở Tuấn hay không, nhưng dù không ở bên nhau cũng có thể ở lại Bắc Kinh. Có sự giúp đỡ của nhà họ Trạch, An Noãn cũng có thể sống rất thoải mái.

Một tấm lòng tốt của ông cụ Trạch, An Noãn tuy không muốn tham gia lắm nhưng vẫn gật đầu đồng ý.

“Vâng ạ.”

Ông cụ đang trải đường cho cô, không thể không nhận tình.

An Noãn phóng khoáng, mẹ Sở rất hài lòng.

Tuy bà không hài lòng với người con dâu tương lai này nhưng không hiểu sao cũng cảm thấy đưa cô ra ngoài cũng không mất mặt.

An Noãn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip