ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chiếc xe Sở Tuấn hay lái chắc chắn đã bị kéo đi sửa rồi, anh đã đổi một chiếc xe khác nên An Noãn không nhận ra ngay.

Lên xe, An Noãn thò đầu ra nhìn xung quanh.

Thật sự không thấy có gì bất thường, tại sao Sở Tuấn lại ở đây?

“Đừng nhìn nữa, thắt dây an toàn vào.”

Sở Tuấn nhàn nhạt nói một câu rồi ngập ngừng: “Đợi đã, cô xuống xe trước đi.”

Bị cái gì cái thế? An Noãn khó hiểu xuống xe.

Sở Tuấn cũng xuống xe, vỗ vỗ vào cửa sổ xe: “Cô lái đi.”

“Hả?”

“Tôi hơi mệt rồi, cô lái đi.” Sở Tuấn nói: “Đường này tuy cô không quen nhưng bây giờ trên đường ít người, cô lái không có vấn đề gì.”

“Nhưng tôi không có bằng lái.”

“Không sao, kỹ thuật của cô không có vấn đề, tôi đã lo thủ tục làm bằng lái cho cô rồi, mấy ngày nữa là có.”

Sở Tuấn quả nhiên là một người quyết đoán, anh ngồi vào ghế phụ, tựa lưng xuống.

An Noãn nhất thời cũng không rõ ý của Sở Tuấn là gì, lén nhìn thêm một cái, cảm thấy anh quả thực trông rất mệt mỏi, chắc là cơ thể vẫn chưa hoàn toàn bình phục.

“Được, tôi lái.” An Noãn vào ghế lái.

Làm quen với xe một chút.

Chiếc xe này tuy không bằng chiếc xe trước của Sở Tuấn nhưng cũng không tồi, so với chiếc xe van hôm qua lái thì dễ lái hơn nhiều, không kêu loảng xoảng.

Tuy không quen đường, An Noãn nhanh chóng bắt nhịp.

Tiếc là cô chưa đi qua con đường này, nếu không có thể để Sở Tuấn ngủ một lúc trên xe. Dù có lái xe chắc cũng phải mất một tiếng đồng hồ nữa.

Nhưng vì trong lòng có chuyện nên An Noãn có chút phân tâm.

Chọn ngày không bằng gặp ngày, đã gặp rồi chi bằng bây giờ nói rõ mọi chuyện, chuyện này cũng không thể mập mờ kéo dài.

An Noãn nghĩ xem nên bắt đầu câu chuyện này thế nào, ngón tay vô thức gõ lên vô lăng.

Sở Tuấn nói trước: “Hôm nay tại sao không đợi tôi?”

“Hả?”

“Hôm nay tại sao không đợi tôi?” Sở Tuấn lặp lại một lần: “Tôi làm xong việc tìm cô mới biết cô đã đi rồi. May là Tiểu Trương ở phòng tiếp dân nói cho tôi, nói cô hỏi trạm xe buýt, nếu không tôi cũng không biết cô tự đi xe buýt về nhà.”

An Noãn bừng tỉnh: “Vậy là anh đến đón tôi à?”

Acnes

“Nếu không thì sao?” Sở Tuấn không hài lòng nói: “Tôi nhìn giờ, ước chừng có thể đợi được cô ở trạm Tiểu Hành. Nếu tôi không đến đón cô, cô tự về, nhanh cũng phải chín giờ, mười giờ.”

“Đúng là xa quá.” An Noãn thở dài: “Lúc nãy trên đường tôi cũng đang nghĩ về vấn đề này, nghĩ ra hai phương án giải quyết, cũng muốn bàn bạc với anh một chút.”

“Đợi đã.” Sở Tuấn ngắt lời anh.

“Sao thế?”

“Cô nói trước đi, tại sao hôm nay không đợi tôi.”

Sở Tuấn còn so đo, An Noãn đành nói: “Không phải là thấy anh bận sao, sợ làm phiền anh.”

“Không đúng.” Sở Tuấn nói: “Trước đây chúng ta đã nói rồi, tan làm qua tìm tôi, nếu tôi bận không về kịp thì sẽ sắp xếp cho cô. Nhưng hôm nay cô tự đi, ngay cả một lời chào cũng không nói, có phải nên giải thích cho tôi không. Hơn nữa vừa mới xảy ra chuyện như vậy, cô tự đi lẽ nào không sợ có nguy hiểm sao?”

Vấn đề này An Noãn thật sự chưa cân nhắc đến.

Cô nghĩ đi nghĩ lại, đám người này cũng là nhắm vào Sở Tuấn, hơn nữa bây giờ đang bị bắt, cũng không đến nỗi liều lĩnh như vậy, dám bắt người từ cổng cục cảnh sát chứ.

Đúng là không coi ai ra gì!

Nhưng Sở Tuấn rất nghiêm túc, khiến An Noãn

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip