ItruyenChu Logo

iTruyenChu

“Chuyện tối nay A Tuấn đã giải thích với dì rồi.” Mẹ Sở rất ôn hòa: “Sợ lắm phải không?”

“Cũng… cũng không ạ.” An Noãn nhẹ nhàng lắc đầu.

Sở Tuấn cười nói: “Cô đừng sợ, tôi đã nói với mẹ rồi. Tình hình hôm nay là do váy của cô đột nhiên bị hỏng, vì sợ người khác nhìn thấy nên mới nhờ tôi che giúp một chút, đúng lúc bị hai vị phu nhân nhìn thấy. Lại không tiện giải thích nên mới bị hiểu lầm như vậy.”

An Noãn bây giờ vẫn đang khoác áo của Sở Tuấn, và váy đúng là đã bị hỏng.

Mẹ Sở không có nhiều suy nghĩ phức tạp như hai người làm trong ngành điều tra hình sự.

Trong lòng bà, con trai là một đứa con trai thật thà, nhân phẩm tốt, lịch sự và chân thành. Mặc dù đôi khi có chút phóng khoáng nhưng phẩm đức không có vấn đề gì, sống trong sạch, có trách nhiệm. Nếu thật sự chiếm tiện nghi của cô gái nhà người ta, tuyệt đối sẽ không phủ nhận. Huống hồ là đối tượng có hôn ước, nếu hai người thật sự tình cảm mặn nồng, chắc chắn sẽ không che giấu.

Trên đường về, tâm trạng của bà rất phức tạp, còn tưởng rằng tối nay Sở Tuấn sẽ đề nghị kết hôn với An Noãn.

Vì vậy, khi Sở Tuấn vừa giải thích mẹ Sở đã tin ngay.

Nhìn sang An Noãn, bà lại càng tin hơn.

An Noãn trông cũng rất quang minh lỗi lạc, không phải kiểu phụ nữ bà từng gặp, vì muốn leo cao mà õng ẹo, làm trò hồ ly. Bà luôn tin vào con mắt của mình, sẽ không nhìn lầm người.

An Noãn có thể không phải là một cô con dâu phù hợp nhưng chắc chắn là một cô gái tốt.

“Được rồi, muộn thế này rồi, hai đứa mau đi nghỉ đi.” Mẹ Sở hòa nhã nói: “Noãn Noãn, cháu đừng lo lắng, chuyện này tuy mọi người hiểu lầm nhưng sẽ không có ai nói gì đâu. Cháu cũng không cần để trong lòng. Toàn là những chuyện đồn thổi vô căn cứ, qua rồi thì thôi.”

“Vâng ạ, cháu biết rồi.” An Noãn ngoan ngoãn nói: “Dì cũng nghỉ sớm đi ạ.”

“Được, dì cũng đi ngủ đây.”

Mẹ Sở lên lầu, Sở Tuấn và An Noãn mỗi người ngồi một đầu sofa, thở phào nhẹ nhõm.

Chuyện này coi như đã qua.

“Dì ngủ rồi, chúng ta cũng ngủ thôi.” An Noãn có chút mệt mỏi nói, nói xong lại cắn lưỡi: “Ý của tôi là, chúng ta, mỗi người, về phòng của mình… ngủ.”

Đang yên đang lành lại nghĩ bậy.

“À, ngủ, ngủ, tôi đi ngủ trước đây.”

Sở Tuấn đáp lời, vội vàng lên lầu.

Đúng là quá muộn rồi, ngày mai còn phải đi làm.

Đêm đó An Noãn trằn trọc, nghĩ về chuyện đối phó với Hướng Hạo Nhiên.

Nước cờ này không dễ đi.

Sáng hôm sau An Noãn thức dậy đã thấy quầng thâm mắt của mình, đành bất đắc dĩ thoa một chút phấn, trang điểm nhẹ.

Cô không có tiền mua son phấn, những thứ này đều là mẹ Sở tặng.

Dove_Serum vùng da cánh

Mẹ Sở có rất nhiều mỹ phẩm, đủ các loại hàng hiệu của thời đại này, cô cảm thấy quá quý giá, nhưng đối với mẹ Sở thì chỉ là chuyện tiện tay.

Lúc ăn sáng Sở Tuấn cứ nhìn An Noãn mãi.

Ăn hai miếng lại nhìn một cái.

Nhìn đến mức An Noãn cảm thấy khó chịu, cuối cùng nhân lúc ông cụ cúi đầu húp cháo, cô trừng Sở Tuấn một cái.

“Anh cứ nhìn tôi làm gì?” An Noãn nói nhỏ: “Quầng thâm mắt của tôi che không hết à?”

“Che hết rồi, che hết rồi.” Sở Tuấn liên tục gật đầu: “Nhưng tối qua cô không ngủ à? Ngày thường chưa bao giờ thấy cô trang điểm.”

Mặc dù Sở Tuấn là đàn ông nhưng trong nhà có một người mẹ tinh tế nên đối với những chuyện

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip