Khi còn mười phút nữa là đến 6 giờ chiều, An Noãn dứt khoát đi tìm Sở Tuấn trước.
Cô là người rảnh rỗi, còn Sở Tuấn thì có công việc, lại không phải thật sự đợi anh theo đuổi, dĩ nhiên nên chủ động một chút. Không nên làm lỡ công việc của anh hay vì phải nhớ tìm cô mà phân tâm.
Lúc An Noãn đến, cửa văn phòng của Sở Tuấn đang khép hờ, bên trong có người.
Không biết anh có đang xử lý công việc hay không, An Noãn cũng không vội vào, cô đi đến bên bàn của Lư Thụy Trạch.
“Anh Lư.” An Noãn hỏi Lư Thụy Trạch: “Đội trưởng Sở vẫn còn bận à?”
“Không có, hôm nay không có việc gì. Bên trong là Tiểu Kỳ ở phòng xét nghiệm, không biết có chuyện gì tìm lão đại, thần bí lắm.”
“Ồ.” An Noãn nghĩ ngợi, rồi đứng bên ngoài đợi anh.
Trong lúc chờ đợi, rảnh rỗi không có gì làm, cô liền tiện thể hóng chuyện với Lư Thụy Trạch.
“Này.” An Noãn dựa vào bàn, nói nhỏ: “Anh Lư, anh có biết hôm nay phòng pháp y có chuyện gì không?”
“Phòng pháp y?” Lư Thụy Trạch tò mò: “Phòng pháp y… cô nói cụ thể là ai?”
“Tôi cũng không biết nữa.” An Noãn hóng chuyện: “Anh thông tin nhanh nhạy, anh có biết không?”
Tiếc là, lần này người thông tin nhanh nhạy như Lư Thụy Trạch cũng không biết.
“À, Tiểu Kỳ đang ở trong đó.” Lư Thụy Trạch nói: “Phòng xét nghiệm của họ và phòng pháp y ở gần nhau, mấy cô gái ở đó thân nhau như hình với bóng. Lát nữa cô ấy ra, hỏi cô ấy là biết ngay.”
“Có lý.”
Đang nói chuyện thì cửa mở, Kỳ Vũ Thi và Sở Tuấn lần lượt bước ra.
“Noãn Noãn, em đến rồi à, hôm nay không có việc gì, lát nữa có thể đi rồi.” Sở Tuấn nói: “Phòng pháp y có chút việc tìm anh, anh qua đó một chuyến, em đợi anh một chút.”
Khi Kỳ Vũ Thi nhìn thấy An Noãn, vẻ mặt cô ấy thoáng có chút không tự nhiên nhưng rất nhanh đã che giấu được.
“Được, anh đi đi, em ở đây đợi anh.”
Sở Tuấn vừa đi cùng Kỳ Vũ Thi, Lư Thụy Trạch “A” một tiếng, cầm một tập tài liệu trên bàn lên.
“Tôi có một tập tài liệu cần đưa cho phòng xét nghiệm, vừa rồi cũng quên đưa cho Tiểu Kỳ mang đi luôn.”
“Để tôi đi đưa cho, anh Lư, anh cứ tan làm đi.” An Noãn nhìn đồng hồ: “Dù sao tôi cũng phải đợi đội trưởng Sở cùng về, không vội.”
Lư Thụy Trạch rất vui.
“Vậy được, vậy phiền cô nhé.”
Không phải tài liệu mật gì, An Noãn ở đây vài ngày, lại cùng Sở Tuấn lên núi xuống biển, vừa góp sức bắt người, vừa cứu Sở Tuấn, sớm đã được coi như người nhà.
Trong đội cảnh sát hình sự thậm chí có người lén gọi cô một tiếng chị dâu.
Giày nam nữ
Bạn gái của đội trưởng, gọi một tiếng chị dâu cũng là danh chính ngôn thuận.
An Noãn đi chậm vài bước, theo sau họ.
Phòng pháp y cô cũng đã đến vài lần, quen đường quen lối, cô vừa ngân nga một điệu nhạc vừa lên lầu, đến cửa phòng pháp y.
Cửa phòng pháp y đóng, bên trong có người nói chuyện.
An Noãn đang định gõ cửa thì nghe thấy giọng của Đổng Tử Oanh, cô dừng tay lại.
Tầng này của phòng pháp y hình như không thấy ai khác, nhưng trong phòng, Đổng Tử Oanh không ở một mình, cô ấy đang nói chuyện.
Cửa phòng pháp y cách âm không không tốt lắm, đứng ngoài lắng nghe kỹ vẫn có thể nghe được tiếng nói bên trong. Hơn nữa, An Noãn lại có thính lực cực tốt, nghe rõ hơn người bình thường.
An Noãn vừa do dự đã nghe thấy một câu không nên nghe.
Đổng Tử Oanh nói: “Đội trưởng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền