Đúng là đấu trường của ba người.
Giây phút này, sự lúng túng như muốn nổ tung.
Cuối cùng vẫn là An Noãn lên tiếng trước.
“Xin lỗi.” An Noãn cười gượng: “Tôi thật sự không cố ý. Là anh Lư nhờ tôi đưa một tập tài liệu tôi mới đến đây, không ngờ hai người đang có chuyện cần nói.”
Mặt Đổng Tử Oanh đỏ bừng, nhất thời không nói nên lời.
Cảnh tượng này… thật kích thíc/h.
An Noãn thầm nghĩ, nếu mình là bạn gái chính thức còn có thể lên tiếng, bảo vệ lợi ích của mình. Nhưng mình cũng danh không chính ngôn không thuận, làm gì cũng không thích hợp.
Thôi thì đi trước.
An Noãn nhanh chóng đặt tập tài liệu vào phòng pháp y rồi vội vàng nói: “Tôi đi trước, hai người cứ nói chuyện tiếp đi.”
Cô vừa định đi đã bị Sở Tuấn túm lấy.
“Đừng đi.” Sở Tuấn nói khẽ: “Cô đi cái gì chứ?”
An Noãn giật tay ra nhưng không thoát.
“Pháp y Đổng, chúng tôi đi trước.” Sở Tuấn nghiêm túc nói: “Cô cũng tan làm sớm đi.”
Đổng Tử Oanh cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe.
Cô ấy vốn cũng là người rất lý trí và bình tĩnh, nhưng lúc này thật sự có chút không chịu nổi.
Nếu An Noãn la lối om sòm, cô ấy còn có thể tìm thấy chút cảm giác chiếm ưu thế. Nhưng An Noãn lại bình tĩnh như vậy, khiến cô ấy có cảm giác mình chính là kẻ thứ ba xen vào.
Cứ như An Noãn là chính cung, hoàn toàn không thèm để ý đến một vai hề như cô ấy.
Dĩ nhiên, nếu nói một cách nghiêm túc, sự thật đúng là như vậy, cô ấy có chút hoảng sợ.
Nếu chuyện này bị An Noãn nói ra, ngày mai cô ấy sẽ không còn chỗ đứng ở đây nữa. Mọi người đều sẽ biết cô ấy đã làm chuyện gì.
An Noãn bị Sở Tuấn kéo đi vài bước.
“An Noãn, An Noãn.” Đổng Tử Oanh nghiến răng, đuổi theo: “Tôi có chuyện muốn nói với cô.”
Sở Tuấn đành phải dừng lại.
“Pháp y Đổng, cô nói đi.”
“Chuyện hôm nay… tôi muốn giải thích một chút.”
“Không cần, không cần.” An Noãn liên tục xua tay: “Thật sự không cần, vừa rồi tôi đều nghe thấy cả rồi… không phải, ý của tôi là, tôi không nghe thấy gì cả, tối nào tôi cũng bị điếc một lúc. Dĩ nhiên, tôi cũng sẽ không nói ra ngoài một lời nào, chị cứ yên tâm.”
Giày nam nữ
Chuyện này đừng giải thích nữa, càng giải thích càng lúng túng.
Đổng Tử Oanh há miệng, không nói nên lời.
Nhưng cô ấy lại có chút yên tâm.
Cô và An Noãn quen biết chưa lâu nhưng qua vài ngày tiếp xúc, có thể thấy An Noãn không phải là một người hẹp hòi, nhỏ nhen. Lời cô nói khiến người ta cảm thấy an tâm một cách kỳ lạ.
An Noãn nói không truy cứu, không tuyên truyền thì thật sự sẽ không nói ra.
Đây là tha cho Đổng Tử Oanh một mạng.
“Tôi thề.” An Noãn giơ tay lên: “Chuyện hôm nay, tôi biết chị cũng không có ý xấu. Chuyện đó, thiếu nữ mộng mơ mà, thích ai cũng rất bình thường, tôi có thể hiểu. Sẽ không nói ra ngoài, để không ảnh hưởng đến cuộc sống của chị.”
Biểu cảm của Đổng Tử Oanh như thể vừa nuốt phải một con ruồi.
An Noãn nói rất chân thành, không có một chút ý mỉa mai nào. Thậm chí trên mặt còn có vẻ nhân từ, bao dung của bậc trưởng bối khiến Đổng Tử Oanh không nhịn được dụi mắt như thể bị ảo giác.
Sở Tuấn thở ra một hơi.
“Cứ vậy đi, chúng tôi đi trước. Pháp y Đổng, chuyện hôm nay cứ bỏ qua đi. Hy vọng sau này cô cũng không có ý nghĩ gì khác.”
Sở Tuấn kéo An Noãn đi, lần này không dừng lại nữa.
Kéo thẳng đến xe, ngồi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền