Tà Văn Bân tiến lên gõ cửa, bên trong không có ai trả lời.
“Không biết họ có ở nhà hay không.” Tà Văn Bân nói: “Giờ này mà có đi làm thuê thì chắc chưa về đâu.”
Cửa sân khép hờ nhưng cửa nhà thì đã khóa.
Loại khóa cửa này không nhìn ra là khóa từ bên ngoài hay khóa từ bên trong.
Trong sân nuôi hai con gà, một con chó vàng lớn.
Con chó nuôi như không, khá hiền, thấy có người đến cũng không sủa, còn vẫy đuôi.
Tà Văn Bân lại gõ cửa, còn ghé vào cửa sổ nhìn một chút, tiếc là trên kính cửa sổ dán một lớp báo, không nhìn rõ tình hình bên trong.
Trong sân toàn là đất bùn, Sở Tuấn nhìn một lúc rồi nói: “Chắc là có người ở nhà.”
Loại mặt đất này rất dễ để lại dấu chân, tuy rất nông nhưng cũng đủ để nhìn ra, dấu chân cuối cùng để lại là đi vào nhà.
“Ở nhà à?” Tà Văn Bân có chút mơ hồ, nhưng lại càng gõ cửa mạnh hơn.
Sau khi gõ thêm khoảng mười cái, trong nhà có người đáp một tiếng.
Một lúc lâu sau, cuối cùng cũng có người ra mở cửa.
Là một người đàn ông mắt vẫn lờ đờ buồn ngủ, rõ ràng đang ngủ say bị đánh thức, tỏ ra rất không vui. Vừa mở cửa vừa cài nút áo sơ mi.
Văn Bân vừa nhìn liền nói: “Tiểu Huy, cậu đang ngủ à.”
Phùng Bang Huy vừa nhìn: “Chú Tà, là chú à, sao chú lại đến đây?”
“Tôi dẫn mấy vị đồng chí đến tìm cậu hỏi chút chuyện.”
“Hỏi… chuyện gì?” Phùng Bang Huy mặt mày mơ màng, ngáp một cái, mời mọi người vào trong.
Mọi người vào nhà.
Trong căn nhà này lại khiến người ta bất ngờ.
Mặc dù là do hai anh em độc thân ở nhưng căn nhà này còn ngăn nắp và sạch sẽ hơn cả nhà người ta bình thường, hoàn toàn khác biệt so với sân vườn.
Trong nhà đồ đạc không nhiều, nhưng không hề bừa bộn, món nào ở vị trí nấy, rất ngăn nắp.
“Nhà cửa bừa bộn.” Phùng Bang Huy rất khách sáo: “Mọi người cứ ngồi tự nhiên, để tôi rót nước.”
Trong nhà của người dân nông thôn thời đại này không có những thứ như sofa, có một chiếc bàn, trên bàn có một bình nước lạnh và vài cái ly. Ngoài ra là vài chiếc ghế đẩu tự làm và một cái tủ gỗ.
“Không cần khách sáo.” Sở Tuấn ngăn hành động rót trà mời nước của Phùng Bang Huy, khách sáo nói: “Có vài câu hỏi, muốn hỏi cậu một chút.”
Phùng Bang Huy không quen Sở Tuấn nhưng quen Tà Văn Bân, lại thấy cảnh sát địa phương mặc đồng phục, nên cũng biết Sở Tuấn không phải là người lung tung, anh đến hỏi chuyện là phải trả lời nghiêm túc.
Nước hoa Bodymist
“Anh nói đi…” Phùng Bang Huy có chút do dự: “Chuyện gì vậy?”
Sở Tuấn nói: “Tối hôm kia, tức là ngày 17 tháng 9 cậu ở đâu?”
“Buổi tối… mấy giờ?”
“Sau khi trời tối, từ 10 giờ đến 5 giờ sáng hôm sau, cậu ở đâu?”
“Tối hôm kia? Ở nhà chứ.” Phùng Bang Huy không cần nghĩ: “Mười giờ đã trời tối rồi, vậy thì tôi chắc chắn là ở nhà. Anh trai tôi mỗi tối 7 giờ tan làm, hai ngày nay tôi có chút không khỏe nên không ra ngoài, ở nhà nghỉ ngơi. Thời gian đó chúng tôi đều đang ngủ.”
Sở Tuấn nhìn vào trong nhà: “Chỉ có hai người ở, tôi nghe giám đốc Tà nói hai người ở cùng mẹ?”
“À, mẹ tôi không ở đây, bà già rồi nên đã về quê sống với dì rồi.” Phùng Bang Huy nói: “Ở đây chỉ có hai anh em tôi sống thôi.”
Sở Tuấn gật đầu.
“Tôi có thể xem trong nhà được không?”
“Ồ, được, cứ xem tự nhiên.”
Nửa đêm xảy ra án mạng, phiền phức nhất.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền