Thở hổn hển vài hơi, Phùng Diệu Kiệt mới ngồi xuống.
Vẫn là câu hỏi trước đó, Sở Tuấn lại hỏi một lần nữa.
Câu trả lời cũng không có gì đặc biệt, Phùng Diệu Kiệt cũng nói tối hôm kia anh ta tan làm đúng giờ, sau khi tan làm liền về thẳng nhà rồi ăn cơm, rửa mặt đi ngủ.
Sở Tuấn nói: “Anh có bạn gái không?”
Phùng Diệu Kiệt có chút thất vọng cười một tiếng: “Không có, với điều kiện của tôi, cô gái nào mà thèm để ý.”
Bố mất sớm, mẹ bệnh tật, ngôi nhà rách nát và bản thân anh ta chỉ đi làm thuê.
Hai anh em Phùng Diệu Kiệt đều không có bạn gái.
Lại hỏi thêm một số chuyện thường ngày, mọi người liền cáo từ.
Trở về huyện, không vội về nhà nghỉ, Sở Tuấn dẫn An Noãn cùng đến Cục Cảnh sát huyện nơi Thôi Nghĩa làm việc.
Một ngày trôi qua, kết quả sàng lọc của các bên thế nào cần phải tổng hợp lại để thảo luận.
Còn có vụ kiểm tra phòng tối hôm qua, Sở Tuấn vẫn thấy có gì đó vướng mắc trong lòng. Nhưng việc này không thể để phía địa phương nhúng tay vào, nên tiến độ điều tra cũng chậm hơn.
Muốn sàng lọc hết trong vòng một ngày là không thể, dù sao cũng quá nhiều người.
Thôi Nghĩa là người được huyện Văn An cử đến để kết nối với Sở Tuấn, có chuyện gì đều do anh ta phụ trách.
Sở Tuấn ngồi bên bàn làm việc, tay đặt bên cạnh điện thoại.
Điện thoại lần lượt gọi đến, gọi đi, tổng hợp tin tức của các nơi trong ngày hôm nay.
Điều tra đã mất công, tổng hợp và lọc tin tức lại càng tốn sức.
Tối hôm nay Sở Tuấn mới phát hiện, An Noãn là một cố vấn hữu dụng đến thế nào.
Tổng hợp thông tin, ghi chép, tốc độ cực nhanh.
“An Noãn.” Sở Tuấn nói: “Nếu cô thật sự chỉ có trình độ tiểu học lớp 5, tôi sẽ ăn cái điện thoại này.”
An Noãn lười cả để ý đến anh.
Phải, tôi không chỉ có vậy, nhưng anh cũng không tra ra được gì.
Về chuyện này cô đã quyết định buông xuôi rồi, cứ để mặc kệ anh nghĩ sao thì nghĩ.
Đáng tiếc là cả ngày bận rộn nhưng không phát hiện ai thật sự khả nghi.
Không phải điểm này không khớp thì là điểm kia không khớp, hoặc có bằng chứng ngoại phạm rõ ràng.
Tan họp đã là mười một rưỡi đêm, tối nay ở nhà nghỉ bên cạnh Cục Cảnh sát huyện.
Nước hoa Bodymist
Đây là nhà nghỉ do cục chỉ định, đi bộ hai bước là đến.
Sở Tuấn và An Noãn, một nam một nữ, không phải vợ chồng nên dĩ nhiên Thôi Nghĩa sẽ thuê hai phòng.
Vừa vào phòng An Noãn lập tức rửa mặt nằm xuống ngủ, không muốn lãng phí một phút nào.
Theo kinh nghiệm của cô, vụ án này nếu không dễ phá thì những ngày sau sẽ chỉ càng bận hơn, càng bận hơn thì phải tranh thủ từng phút từng giây để nghỉ ngơi.
Quả nhiên, giấc ngủ này chỉ kéo dài 4 tiếng.
Nửa đêm, cửa bị gõ vang.
An Noãn lập tức ngồi dậy.
“An Noãn.”
Bên ngoài là giọng của Sở Tuấn.
“Đến đây.” An Noãn vừa mặc quần áo vừa vội vàng ra mở cửa.
Quả nhiên là Sở Tuấn đang đứng trước cửa, đã mặc xong quần áo, rõ ràng là sắp xuất phát.
“Sao vậy?” An Noãn vội nói: “Có phải có manh mối mới không?”
Nhìn trời bên ngoài lúc này còn chưa sáng, chắc mới 3, 4 giờ.
Sở Tuấn nói: “Đã tìm thấy đầu rồi.”
An Noãn lập tức tỉnh ngủ.
“Ở đâu?”
“Ở trong núi.” Sở Tuấn nói: “Giống như chúng ta đã suy đoán, ở trong một rừng đào nhỏ trong núi. Nơi đó là nơi du khách bị cấm. Nhân viên điều tra sau khi xuống núi đã gặp
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền