Chương 103: Cô ta biết dùng thuật nguyền rủa
Từ khi có trí nhớ, cô bé đã lớn lên trong cô nhi viện. Viện trưởng kể lại rằng, cô bé bị ba mẹ bỏ rơi vào một sáng sớm khi chưa đầy ba tuổi, vẫn mặc nguyên đồ ngủ, nằm ở thềm trước viện.
Viện trưởng khi đó còn tưởng là thi thể, sợ tái mặt. Nhưng khi kiểm tra thì phát hiện cô bé vẫn còn sống, chỉ là đang say ngủ.
Cảnh sát từng kiểm tra camera quanh đó, nhưng đúng lúc ấy máy hỏng. Sau nhiều ngày chờ đợi, vẫn không ai đến nhận cô bé. Và thế là Không ăn vỏ cam lớn lên tại viện.
Không ăn vỏ cam rất thông minh, thành tích học tập luôn xuất sắc. Từ cấp hai đã bắt đầu tìm cách kiếm tiền. Nhờ viết lách tốt, cô thường xuyên gửi bài và kiếm được nhuận bút. Số tiền ấy được cô bé dùng để cải thiện bữa ăn cho các em nhỏ khác trong viện. Mọi người ở đó đều rất quý cô bé.
Vì vậy khi ba mẹ ruột đến tìm, viện trưởng đã vui mừng thay cô bé. Nhìn qua cũng biết hai người đó rất giàu có, viện trưởng còn nghĩ rằng Không ăn vỏ cam sẽ có một tương lai tốt đẹp hơn.
Không ăn vỏ cam lúc đó cũng từng nghĩ như vậy.
Cho đến khi cô bé theo họ về nhà, mới phát hiện trong nhà còn một cô gái nữa. Ba giải thích rằng năm đó vì bảo mẫu sơ suất khiến cô bé bị lạc, mẹ cô bé vì quá đau lòng mà tâm lý suy sụp. Thế là họ nhận nuôi một bé gái khác, cùng chung sống hơn mười năm qua, coi như con ruột, chỉ cần Không ăn vỏ cam xem cô ta như chị gái là được.
Không ăn vỏ cam vốn không có ý kiến gì với điều đó.
Thứ khiến cô bé thất vọng chính là lời nói và hành động của ba mẹ lúc nào cũng trái ngược nhau. Miệng thì nói sẽ bù đắp cho cô bé, rồi lại vì chị gái không có cảm giác an toàn mà bắt cô bé ngủ ở phòng giúp việc. Cũng miệng nói sẽ yêu thương cô bé, rồi lại vì vài lời xúi bẩy của chị gái mà trở mặt, soi mói cô bé khắp nơi.
Chưa đầy một tháng, Không ăn vỏ cam đã cảm thấy ngột ngạt đến muốn bỏ trốn. Tuy có tiền tiêu, nhưng cô bé chẳng hề hạnh phúc. Thậm chí cô bé còn thấy mình sống gò bó, mệt mỏi hơn cả khi ở cô nhi viện.
Giờ cô bé đang học lớp 11, chỉ cần cố thêm hơn một năm nữa là có thể rời đi. Không ăn vỏ cam đã tính kỹ rồi. Khi vào đại học, cô bé sẽ dần cắt đứt liên hệ với gia đình này. Mọi chi phí trong khoảng thời gian sống chung, cô bé cũng sẽ trả lại.
Thời điểm hiện tại, Không ăn vỏ cam đang trò chuyện cùng Vân Quán Nguyệt.
"Tiền mừng á? Không cần thiết đâu. Nếu tình hình này cứ tiếp diễn, em sống được tới ngày họ cưới nhau hay không còn phải xem lại."
Không ăn vỏ cam không hiểu, giọng cô bé vừa thản nhiên vừa lạnh lẽo: "Tại sao?"
Vân Quán Nguyệt khẽ chạm cằm:
"Vì cả hai người đó đều rất tham lam."
"Nhưng em đâu có tranh giành gì với họ."
Không ăn vỏ cam lại nói:
"Họ vốn không thích em, chắc chắn cũng chẳng chia cho em thứ gì trong nhà. Mà em cũng không cần."
"Chuyện không nằm ở việc em có muốn hay không. Vấn đề là em mang cái danh phận đó. Chỉ cần em còn sống, chắc chắn sẽ bị tính vào phần chia chác."
Vân Quán Nguyệt giải thích.
Sau đó, cô lại hỏi:
"Dạo gần đây em có thấy mệt mỏi liên tục, làm gì cũng không có tinh thần, thậm chí có lúc nảy sinh ý nghĩ tiêu cực không?"
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền