ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 104. Phải giữ bình tĩnh

Chương 104: Phải giữ bình tĩnh

Không ăn vỏ cam gọi cho Vân Quán Nguyệt. Loạt âm thanh lạo xạo vang lên trong mic, ngay sau đó khung hình của người dùng phía dưới sáng lên. Camera lúc đầu hơi rung, sau đó dần dần ổn định lại. Trước mắt người xem là tấm thảm lông trải sàn, nhìn thôi cũng biết là loại đắt tiền.

[Cái thảm này nhà tôi cũng có, khoảng hai trăm triệu một tấm. ]

[Cái gì? Hai trăm triệu? Các người giàu vừa thôi!]

[Giờ thì hiểu vì sao anh trai với chị gái lại ra tay rồi, xuất thân từ nhà giàu mà. ]

[Tôi có vài đứa bạn cũng sinh ra trong mấy gia đình kiểu này, toàn chuyện rối như mớ bòng bong. Có đứa bạn thân tôi, mẹ mất, ba nó lại lấy chính bạn thân của mẹ!]

"Chị Vân, em bật camera sau được không? Hai người đó cũng đang ở nhà, em hơi sợ."

Vân Quán Nguyệt giơ tay làm dấu ok: "Được chứ."

Bên kia, Không ăn vỏ cam im lặng suốt hai, ba phút, có vẻ đang tiêu hóa cú sốc từ những gì Vân Quán Nguyệt vừa nói.

"Vậy em nên làm gì bây giờ?"

"Trong nhà em có gạo nếp không?"

Không ăn vỏ cam ngẫm nghĩ vài giây:

"Chắc là có? Trong nhà toàn người giúp việc nấu nướng, em cũng không rõ, nhưng giờ có thể xuống xem thử."

Không ăn vỏ cam cầm điện thoại, bước xuống tầng một. Lúc này người giúp việc đã làm xong việc, trong bếp không có ai. Không ăn vỏ cam nhìn trước ngó sau, lặng lẽ lẻn vào bếp như kẻ trộm. Cô bé len lén mở từng ngăn tủ, cuối cùng cũng tìm được một túi gạo nếp trong hộc tủ.

"Chị Vân."

Không ăn vỏ cam hạ giọng:

"Cần bao nhiêu ạ?"

Vân Quán Nguyệt ngẫm một chút:

"Lấy ba nắm, rải đều bốn góc phòng là được, em thấy vừa đủ là ok."

Một tay Không ăn vỏ cam cầm điện thoại, tay kia múc gạo nếp nên camera cứ rung lắc liên tục. Lấy chừng nửa túi, thấy tạm ổn, cô bé nhanh chóng cất phần còn lại vào hộc rồi quay người rời khỏi bếp.

Vừa quay lại, cô bé đụng ngay ánh mắt của người anh trai cùng mẹ khác ba đang đứng ở cửa.

Bị bất ngờ, Không ăn vỏ cam đang căng thẳng sẵn, hoảng loạn lùi về sau hai bước, lưng va vào quầy bếp đau điếng.

Cô bé cắn răng chịu đau, cố gắng giữ bình tĩnh, gọi một tiếng: "Anh."

"Ừ."

Gã thanh niên đeo kính có vẻ ngoài lịch thiệp nhã nhặn, giọng nghe lạnh tanh:

"Em vào bếp làm gì? Tay cầm gạo nếp à?"

[Trời đất, hú hồn! Vừa xoay camera là thấy người luôn. ]

[Cái ông này lén lút tới từ lúc nào vậy? Sao bước đi không một tiếng động thế?]

[Thôi thì phải công nhận, nhìn cũng điển trai đấy. ]

[Điển trai? Tình yêu chết người đấy!]

[Căng thật, Không ăn vỏ cam phải giữ bình tĩnh nha, đừng để lộ gì hết!]

Khán giả trong phòng livestream căng như dây đàn, như thể chính họ đang đối mặt với người kia.

"À, em định gói ít bánh ú mang về viện."

Không ăn vỏ cam vội vã bịa cớ, cúi đầu ngượng ngùng:

"Bọn trẻ con ở đó thích bánh em gói lắm. Ngày mai em tính qua thăm, tiện thể mang ít đồ ăn."

Lưu Nghiêm Hán đẩy kính, ánh sáng từ trần rọi lên khiến mắt kính che mất biểu cảm trong đôi mắt gã.

"Vậy à?"

Gã mỉm cười, dịu dàng nói:

"Anh cũng thích bánh ú đấy, phiền em gói cho anh vài cái nhé?"

Không ăn vỏ cam chỉ có thể gật đầu:

"Tất nhiên rồi ạ."

Chờ Lưu Nghiêm Hán rời khỏi cửa bếp, cô bé tưởng gã sẽ lên lầu, không ngờ gã lại ngồi ở phòng khách xem điện thoại. Thế là, cô bé không thể mang gạo nếp lên phòng được nữa.

Không ăn vỏ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip