ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 105. Mở cửa! Mau mở cửa!

Chương 105: Mở cửa! Mau mở cửa!

Vừa bước vào phòng, Không ăn vỏ cam lập tức khóa trái cửa lại.

Cô bé còn chưa kịp thở phào, đã vội rút túi gạo nếp giấu trong áo ra, làm đúng như lời Vân Quán Nguyệt dặn.

Không nói lời nào, Không ăn vỏ cam tiến tới bàn học, rút đại một cây bút, viết vội lên trang giấy trắng:

"Chị Vân, giờ em cần làm gì tiếp theo?"

[Sao em ấy không nói gì vậy?]

[Thận trọng vẫn hơn mà.]

[Hai "anh chị" kia làm tôi giật bắn tim! Xuất hiện bất thình lình, suýt ngất luôn rồi!]

[Bình tĩnh thật đấy, nếu là tôi chắc ngồi run cầm cập luôn quá.]

Vân Quán Nguyệt khá hài lòng với sự điềm tĩnh và cẩn trọng của Không ăn vỏ cam, hạ giọng dặn:

"Nhỏ một giọt máu của em lên gạo nếp, những việc còn lại cứ để chị lo."

"Vâng."

Không ăn vỏ cam gật đầu, chợt nhớ đang bật camera sau, liền viết thêm chữ "được" vào giấy.

Cô bé ra tay không chút do dự, mở tủ lấy kéo cắt móng, nhắm ngay đốt ngón tay trỏ, ấn mạnh.

Máu lập tức rỉ ra.

Không ăn vỏ cam đi chân trần trên thảm, nhỏ từng giọt máu vào các góc phòng. Những hạt gạo nếp trắng dần nhuốm đỏ, mùi máu tanh bắt đầu lởn vởn trong không khí.

Cùng lúc đó, Vân Quán Nguyệt cầm bút lông chấm chu sa, viết ngày, giờ sinh của Không ăn vỏ cam lên mặt sau lá bùa vàng đã chuẩn bị sẵn.

Tay cầm lá bùa, miệng cô lẩm nhẩm chú ngữ.

Dòng chu sa trên bùa dường như đậm lên vài phần.

Không ăn vỏ cam quấn tạm vết thương, dán mắt vào màn hình. Cô bé cảm nhận được trong cơ thể có thứ gì đó đang chuyển động. Hình như có một con côn trùng.

Ý nghĩ đó khiến cô bé tái mặt, cảm giác buồn nôn ập đến.

Cùng thời điểm ấy, tay nắm cửa bỗng bị vặn mạnh. Có vẻ người bên ngoài không ngờ Không ăn vỏ cam lại khóa trái, sững vài giây rồi đập cửa mạnh hơn, gấp gáp hơn.

"Mở cửa! Mau mở cửa!"

Giọng Lưu Nghiêm Hán vang lên.

Không ăn vỏ cam run lên hai nhịp, hoảng hốt quay đầu nhìn cánh cửa, cắn răng không trả lời, giả vờ như không nghe thấy.

"Mở cửa!"

Tiếng đập cửa rất lớn. Nếu không vì cánh cửa đắt tiền, chắc giờ nó đã vỡ rồi.

Lần đầu tiên Không ăn vỏ cam cảm thấy may mắn vì nhà họ Lưu đủ giàu để sắm đồ cao cấp.

"Không ăn vỏ cam, đồ tiện nhân kia, mở cửa ra!"

Giọng Lưu Thấm the thé vang lên.

Tiếng đập cửa vẫn không ngừng nghỉ.

Không ăn vỏ cam nằm yên, đầu óc rối bời. Cô bé không hiểu sao họ lại phát hiện ra. Rõ ràng vừa rồi cả hai vẫn còn diễn vai người thân. Chẳng lẽ Vân Quán Nguyệt động vào bùa trên người cô bé, khiến họ cảm nhận được?

"Nằm lên giường, để tay bị thương rủ xuống bên cạnh. Dù xảy ra chuyện gì cũng đừng cử động. Cứ làm như đang ngủ."

Vân Quán Nguyệt nhanh chóng ra lệnh.

Không ăn vỏ cam lập tức leo lên giường, đặt điện thoại cạnh bên, để camera hướng thẳng ra cửa. Cô bé nhắm chặt mắt, tay chảy máu thả lỏng xuống mép giường, tim đập như trống trận.

Khi cô bé còn đang đoán già đoán non, cảm giác con gì đó bò dưới da lại trở nên rõ ràng hơn. Không ăn vỏ cam không nhịn nổi, hé mắt nhìn cánh tay mình.

Ngay lập tức, cô bé trông thấy dưới da tay nổi lên một đường dài chừng năm, sáu phân. Có thứ gì đó đang trườn như sâu bướm.

Da gà cô bé nổi khắp người. Không ăn vỏ cam phải gồng hết sức mới không bật ra tiếng hét.

Mặt trắng bệch, cô bé lại nhắm mắt, cố dỗ dành bản thân:

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip