ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 23. Không có gì muốn nói sao?

Chương 23: Không có gì muốn nói sao?

"Em đến rồi."

Lục Tư Dữ cố nén cơn đau đầu, ngẩng lên nhìn người phụ nữ mặc một bộ đồ đơn giản, thoải mái trước mặt.

Trước đó, hắn ta chưa từng thấy Vân Quán Nguyệt để mặt mộc, càng chưa từng thấy cô bỏ qua việc ăn diện chỉn chu. Trước giờ dù ở bất cứ đâu cô cũng luôn xuất hiện với dáng vẻ hoàn hảo nhất, không khó để hắn ta nhận ra là cô luôn cố che giấu sự tự ti trong lòng.

Thấy trang phục hôm nay của Vân Quán Nguyệt, Lục Tư Dữ hơi sững người.

Lần đầu tiên hắn ta thấy cô không trang điểm. Khuôn mặt mộc mạc hoàn toàn không kém gì lúc tô son điểm phấn, làn da trắng mịn như phát sáng dưới mái tóc đen tuyền buông xõa.

Biểu cảm của cô rất thản nhiên, đuôi mắt hơi xếch như đang cười nhưng ẩn sau đó lại là vẻ lạnh lùng khiến người ta không dễ lại gần.

Nhưng bây giờ, người phụ nữ đang đứng trước mặt hắn ta không cần lên tiếng, chỉ riêng thần thái, cử chỉ cũng đủ thấy rõ sự tự tin ngời ngời.

Sự thay đổi của cô hình như hơi lớn quá.

Nhưng cô tự tin là điều tốt.

Lời định nói nghẹn lại trong cổ họng, hắn ta chần chừ vài giây.

Hắn ta ngập ngừng một chút, chịu đựng cơn đau đầu mà nói tiếp: "Chuyện buổi livestream, anh sẽ xử lý giúp em. Đừng lo."

Hắn ta còn chưa nói dứt câu, cô đã giơ tay cắt lời.

"Không cần đâu, anh Lục. Tôi tự giải quyết được. Lượng người xem càng cao càng có lợi cho tôi thôi."

Lần đầu tiên Lục Tư Dữ bị cô từ chối thẳng thừng. Đầu đã đau, tâm trạng lại không tốt, giờ hắn ta càng thêm bực bội.

Hắn ta mất kiên nhẫn cởi cúc cổ áo sơ mi, để lộ ra xương quai xanh: "Nếu em thua thì sẽ bị hắn coi như bàn đạp để đi lên. Em chưa từng nghĩ nếu thất bại thì hậu quả sẽ như thế nào sao?"

"Chưa từng nghĩ, vì tôi sẽ không thua."

Lục Tư Dữ: "..."

Hắn ta cau mày: "Em tự tin đến thế sao?"

Cô nhướn mày hỏi ngược lại: "Không lẽ phải sợ à?"

Cơn đau đầu càng lúc càng dữ dội, hắn ta nghiêng đầu, tay day mạnh vào huyệt thái dương, lông mày nhíu chặt.

Cùng lúc ấy, Vân Quán Nguyệt nhìn thấy con ma nam sau lưng Lục Tư Dữ đang cắm sâu mười chiếc móng sắc nhọn vào đầu hắn ta, mặt mũi vặn vẹo dữ tợn.

[Sao mà không đau được cơ chứ?]

Có lẽ nó cho rằng cả hai người trong phòng đều không nhìn thấy mình, nên càng thêm đắc ý: "Cơ thể này tuyệt vời quá! Ai nói cơ thể này không tốt? Mùi thật dễ chịu, mình nhất định phải chiếm được hắn..."

Nó ghé sát vào Lục Tư Dữ, hít sâu mấy hơi như tên biến thái.

Vân Quán Nguyệt: "..."

[Nếu anh biết có một tên ma nam đang dính chặt lấy mình, còn ngửi tới ngửi lui như kẻ biến thái thì không biết biểu cảm của anh sẽ ra sao nhỉ?]

Cô có quá nhiều thứ muốn nói nhưng không biết nên bắt đầu từ đâu.

Cô liếc nhìn Lục Tư Dữ với ánh mắt có phần thương cảm.

Lục Tư Dữ nhạy bén phát hiện ánh mắt khác thường của cô: "Em đang nghĩ gì đấy?"

"Không có gì."

Cô bước lại gần anh, ánh mắt dừng lại ở lớp khí đen đỏ tỏa ra từ hồn ma kia.

Thông thường ma chỉ mang oán khí màu đen. Loại xen lẫn đỏ này chứng tỏ trên tay nó từng dính máu người, không còn là hồn ma bình thường nữa, phải gọi là ác linh.

Giải quyết ác linh sẽ được nhiều công đức hơn.

Mắt trái của Vân Quán Nguyệt viết chữ công đức, mắt phải ghi chữ kéo dài tuổi thọ. Cô không chút do dự tiến lại gần hắn ta thêm vài bước.

Lục Tư Dữ nhìn người phụ nữ đứng trước mặt, ánh mắt thoáng nghi hoặc. Cô chỉ cách hắn ta chưa tới một mét, hương thơm dịu nhẹ quanh quẩn nơi chóp mũi.

"Em đang làm..."

Gì vậy?

Câu hỏi còn chưa dứt, Lục Tư Dữ đã thấy Vân Quán Nguyệt giơ tay lên. Cánh tay trắng mịn mảnh khảnh, mong manh như chỉ cần hắn ta chạm nhẹ là có thể gãy đôi.

Cô đưa tay lên đỉnh đầu hắn ta, ngón tay vừa chạm vào tóc thì lập tức rút về. Động tác quá nhanh, quá nhẹ khiến người ta còn tưởng mình nhìn nhầm.

Vân Quán Nguyệt đã nắm lấy con ác linh kia, bình thản nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của hắn ta, thản nhiên giải thích: "Trên đầu anh có một con bọ. Tôi đuổi nó đi rồi, không cần cảm ơn đâu."

Lục Tư Dữ: "..."

Cô nói hết cả rồi, hắn ta còn biết nói gì nữa?

Hắn ta định day thái dương thì nhận ra đầu không còn đau nữa. Lông mày đang nhíu chặt dần giãn ra, tâm trạng cũng dịu lại không ít.

Lúc này hắn ta mới nhớ ra lý do tìm cô hôm nay.

"Bác sĩ Vân."

Lục Tư Dữ không để ý đến chuyện vừa rồi, ánh mắt trầm xuống: "Tối qua anh gặp một người phụ nữ. Cô ấy mang lại cho anh một cảm giác rất khác, chỉ cần đến gần cô ta là cơn đau đầu lập tức dịu đi..."

Trong lúc nói, ánh mắt Lục Tư Dữ không rời khỏi Vân Quán Nguyệt.

Hắn ta biết cô không chỉ là bác sĩ tâm lý của mình, mà còn có tình cảm với mình. Trước đêm qua, hắn ta cũng có cảm tình với cô.

Kiểu người xinh đẹp, học thức cao rộng, công việc ổn định như cô, thử tìm hiểu cũng không thiệt. Nếu hợp thì tiến xa, không hợp thì thôi.

Nhưng kể từ sau khi gặp người phụ nữ đó, hắn ta thay đổi suy nghĩ.

Hắn ta cần cô biết điểm dừng, quay lại đúng vị trí giữa bác sĩ và bệnh nhân.

Quả nhiên, hắn ta vừa dứt lời, đồng tử của cô khẽ rung lên.

Lục Tư Dữ lại cau mày, trong lòng dâng lên một cảm giác bực bội không rõ lý do.

Hắn ta cố kiềm chế, cất giọng lạnh lùng: "Bác sĩ Vân, mấy năm nay em luôn ở cạnh hỗ trợ anh, anh sẽ nhờ trợ lý Trương chuyển khoản cho em một khoản xem như đền đáp công sức."

Vân Quán Nguyệt thực ra đang bất ngờ vì phía sau hắn ta lại xuất hiện thêm một hồn ma khác: "Hả?"

Cô không nghe rõ lời hắn ta vừa nói, liền hỏi lại: "Anh Lục, vừa rồi anh nói gì?"

Trong đầu cô thì đang phân tích trường hợp của hắn ta.

Thể chất Lục Tư Dữ đúng là hơi kỳ lạ.

Cô từng gặp nhiều người có thể hấp dẫn ma quỷ, mang thể chất chí âm. Nhưng dương khí trên người hắn ta lại cực kỳ mạnh, không giống người có thể chất chí âm.

Vân Quán Nguyệt dùng dị năng để xem thử, nhưng cô lại không thể thấy rõ hình ảnh cuộc đời của hắn ta như khi cô thử xem cho chính mình.

[Chẳng lẽ vì Lục Tư Dữ cũng là một trong những nam chính?]

Lục Tư Dữ cau mày: "Anh sẽ chuyển khoản cho em một khoản đền đáp, từ nay em không cần đến nữa."

Vân Quán Nguyệt hoàn toàn chẳng quan tâm, chỉ hờ hững gật đầu: "Được thôi, cảm ơn anh Lục đã chi đẹp."

Tiền thì ai chẳng thích, cô từ chối làm gì.

Thấy cô chẳng có chút lưu luyến nào, sắc mặt Lục Tư Dữ càng u ám, lạnh giọng hỏi: "Em không có gì muốn nói sao?"

"Có đấy."

Lục Tư Dữ lập tức ngồi thẳng người: "Em nói đi."

Vân Quán Nguyệt nhìn hắn ta vô cùng nghiêm túc: "Thật ra tôi khá giỏi xem tướng, đoán số. Tôi nghĩ dạo gần đây có thể anh đang bị thứ gì đó bám theo. Hay là anh cho tôi ngày tháng năm sinh nhé? Xét tình cảm nhiều năm quen biết giữa chúng ta, tôi tặng anh một quẻ miễn phí. Thế nào?"

Lục Tư Dữ: "..."