ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 24. Rõ ràng cô đã giấu kỹ rồi mà

Chương 24: Rõ ràng cô đã giấu kỹ rồi mà

Khi Vân Quán Nguyệt đang trên đường đến biệt thự nhà họ Lục, trên Weibo bất ngờ xuất hiện một chủ đề âm thầm leo top tìm kiếm, và chỉ trong chớp mắt đã chen vào top mười, lượt thảo luận vẫn đang tăng vọt.

[Phẩm hạnh sinh viên Đại học K đáng lo ngại. ]

Tiêu đề này thực sự rất bắt mắt. Dù gì Đại học K cũng là giấc mơ của biết bao phụ huynh và học sinh khắp cả nước.

Được vào Đại học K, với một gia đình bình thường, chẳng khác gì tổ tiên hiển linh. Trường vốn đã thu hút sự chú ý, nay lại liên quan đến vấn đề đạo đức, càng khiến dân mạng tò mò bấm vào xem.

Vừa vào là thấy ngay đoạn livestream của Vân Quán Nguyệt, có người đã cẩn thận cắt lại toàn bộ video và đăng kèm phần tóm tắt toàn cảnh sự việc.

Người đăng còn không quên giới thiệu thân phận của Tiểu Nhã là thủ khoa khối tự nhiên của Đại học K với gần 740 điểm, lại bị bạn thân hãm hại, ép phải làm âm hôn với người anh họ đã mất.

Nội dung như thế mà không viral thì thật lạ.

Bình luận đầu tiên: [Trời đất, kiểu người này đáng sợ thật sự. ]

Bình luận thứ hai: [Gần 740 điểm, là thủ khoa khối tự nhiên, mới tí tuổi đầu đã được mời vào viện nghiên cứu. Chỉ cần có một điểm trong số đó thôi đã là quá giỏi rồi, giờ gom lại thành combo thế này thì đúng là đỉnh của chóp!]

Bình luận thứ ba: [Khoan, sao cô ta dám giới thiệu đối tượng cho thủ khoa? Cái anh họ kia là ai mà đòi cưới với hỏi? Hả? Anh ta chết rồi? Âm hôn luôn à?]

Bình luận thứ tư: [Loại người như vậy cũng đậu vào Đại học K? Hóa ra điểm số với đạo đức đúng là chẳng liên quan gì nhau. ]

Phần bình luận lập tức nổ tung.

Thời đại bùng nổ thông tin, ai cũng dán mắt vào điện thoại, sinh viên Đại học K cũng không ngoại lệ.

Một sinh viên tình cờ lướt thấy hashtag này, nhíu mày bấm vào xem rồi chết lặng tại chỗ, lập tức gọi bạn bè đến hóng chung.

Trường có nhiều sinh viên giỏi, nhưng Tiểu Nhã là nhân vật đỉnh cao trong số những người xuất sắc, nên danh tiếng trong Đại học K cũng không hề nhỏ. Rất nhanh sau đó, hàng loạt sinh viên cùng trường bắt đầu để lại bình luận.

[Không đùa chứ? Có chuyện này thật á?]

[Là đàn em đó đúng không? Cô ấy giỏi thật, giáo sư hướng dẫn của mình cũng hay khen cô ấy lắm. Ai ngờ lại bị bạn thân hại như thế, người kia cũng là sinh viên Đại học K đấy, thật sự làm mất mặt tụi mình. ]

[Mình tò mò ghê, có ai tra được nhỏ đó tên gì không? Muốn xem ai mà ác độc dữ vậy. ]

[Giọng nhỏ đó nghe quen lắm, để mình đi hỏi thử xem sao. ]

Ký túc xá Đại học K là phòng đôi, nội thất xịn sò như căn hộ mini, đầy đủ tiện nghi, từ điện máy tới đồ gia dụng không thiếu thứ gì.

Lúc này, Cao Cầm đang nằm trên giường chơi game, bỗng nghe tiếng gõ cửa. Cô ta chẳng thèm ngẩng đầu lên: "Cửa không khóa, tự vào đi."

Cánh cửa hé ra một khe nhỏ, bạn cùng dãy ký túc xá ló đầu vào, nhìn về phía cô ta: "Cao Cầm, lần trước cậu tặng Nhã Nhã quà gì ấy nhỉ? Bạn tớ sắp sinh nhật, định tham khảo chút."

"Tớ tặng con mèo bông tự làm đấy."

Cao Cầm trả lời theo phản xạ.

Đúng lúc ván game kết thúc, cô ta nhìn về phía người vừa hỏi thì mới nhận ra ánh mắt của đối phương có gì đó là lạ.

Cô ta bị nhìn chằm chằm đến phát cáu, cau mày hỏi: "Cậu nhìn cái gì vậy?"

"Không có gì."

Cô gái kia bĩu môi rồi xoay người đóng cửa.

Cao Cầm thấy vô lý hết sức, bật dậy chuẩn bị xuống căn tin.

Vừa mở cửa thì cô ta nghe tiếng cô gái ban nãy nói lớn: "Thật là Cao Cầm đấy, tớ vừa xác nhận xong. Không ngờ cô ta lại là loại người như vậy. Bình thường nhìn thân thiết với Nhã Nhã lắm, Nhã Nhã giúp cô ta bao nhiêu chuyện.

Cô ta còn khoe khắp nơi là chị em tốt với Nhã Nhã, ai mà ngờ nổi chứ. Chị em tốt cái kiểu gì mà lấy ngày sinh tháng đẻ của bạn thân đi gả cho người chết? Thật sự làm bẩn hai chữ chị em!"

Cao Cầm đứng chôn chân tại chỗ như vừa bị sét đánh trúng.

[Sao họ lại biết chuyện này được?]

**Cô ta đã giấu kín lắm rồi mà!**

Cùng lúc đó, Vân Quán Nguyệt bị Lục Tư Dữ mời ra khỏi thư phòng, cả cô lẫn quản gia đứng ngoài đều nhìn nhau trong vài giây.

Quản gia mỉm cười nghiêng người, lịch sự nói: "Bác sĩ Vân, mời cô về cho."

Vân Quán Nguyệt thấy hơi tiếc.

Cô thật sự muốn làm rõ tình trạng của Lục Tư Dữ, muốn xem liệu có thể áp dụng tình huống này lên chính mình không.

Sau đó, cô sẽ tung chiêu "thả câu bắt quỷ", lừa từng con ác linh mò đến rồi xử lý gọn ghẽ.

Như vậy cô vừa thu được công đức, vừa kéo dài tuổi thọ.

Tiếc là Lục Tư Dữ lại không phối hợp.

Đúng là tên đàn ông nhỏ nhen.

Vân Quán Nguyệt theo quản gia xuống lầu.

Trợ lý Trương vẫn đang ngồi đợi ở phòng khách, thấy tiếng bước chân liền ngẩng đầu. Màn hình điện thoại của hắn ta vẫn dừng lại ở đoạn hội thoại với Lục Tư Dữ, cảm xúc trong mắt rất phức tạp.

Hắn ta có chút thương cảm, lại xen lẫn không đành lòng.

Hắn ta nhanh chóng bước tới, hạ giọng nói: "Bác sĩ Vân, tổng giám đốc Lục nhờ tôi chuyển lời đến cô. Anh ấy nói mấy năm nay cô đã rất vất vả điều trị cho anh ấy. Sau này cô không cần đến nữa. Anh ấy sẽ gửi cô ba triệu xem như chi phí cảm ơn."

Trợ lý Trương vốn nghĩ cô sẽ tức giận, ai ngờ Vân Quán Nguyệt chỉ thản nhiên gật đầu: "Tôi biết rồi."

Trợ lý Trương hơi bất ngờ, dè dặt hỏi: "Bác sĩ Vân, cô không giận à?"

Cô liếc nhìn hắn ta một cái, vẻ mặt khó hiểu: "Tôi giận để làm gì?"

[Có phải không kiếm được công đức nữa đâu. ]

Trợ lý Trương cảm thấy cô đang tỏ ra mạnh mẽ.

Hắn ta khẽ thở dài.

[Tổng giám đốc nhà mình đúng hồng nhan hoạ thuỷ. ]

Hắn ta không nhịn được, nhỏ giọng khuyên: "Cô đẹp như thế, chắc chắn sẽ gặp được người tốt hơn."

Vân Quán Nguyệt: "?"

[Gì cơ?]

Trong đầu toàn là công đức vàng ròng, rốt cuộc cô cũng bắt đầu thấy sai sai.

Cô nhớ lại những gì Lục Tư Dữ đã làm và nói trước đó, cộng thêm phản ứng vừa rồi của trợ lý Trương.

[Lẽ nào tên tổng tài bá đạo kia tưởng mình yêu anh ta đến chết đi sống lại?]

Vân Quán Nguyệt trưng ra biểu cảm của ông cụ ngồi tàu điện ngầm nhìn điện thoại

Trợ lý Trương im lặng đưa cô về căn hộ.

Lúc xuống xe, cô quay đầu nhìn về phía hắn ta, buông một câu: "Anh nói lại với sếp anh, sau này nếu muốn mời tôi, thì phải xếp hàng. Ban đêm mà thức quá mười hai giờ là nguy lắm đấy, bảo anh ta đừng thức khuya. Số tôi thì anh có rồi, nếu thật sự xảy ra chuyện thì cứ gọi."

[Không kiếm công đức thì phí quá. ]

Dứt lời, cô quay lưng lên lầu.

Trợ lý Trương ngồi trong xe, nhìn theo bóng cô.

[Bác sĩ Vân đúng là yêu sâu đậm, đến lúc rời đi vẫn không quên nhắc nhở tổng giám đốc chú ý sức khỏe.

Tiếc là tổng giám đốc vốn lạnh lùng quyết đoán, đã nói dứt là dứt. Hơn nữa, anh ấy còn có hứng thú với người phụ nữ gặp đêm qua, sao có thể quay lại tìm bác sĩ Vân chứ?

Tình cảm đúng là khiến người ta mệt mỏi mà. ]

Trợ lý Trương nhìn theo cho đến khi cô vào hẳn trong nhà rồi mới lắc đầu, quay xe về biệt thự.

Về đến nơi, hắn ta lập tức thuật lại nguyên văn những gì Vân Quán Nguyệt đã nói cho Lục Tư Dữ nghe.

Lục Tư Dữ nghe xong chẳng biểu hiện gì đặc biệt, không hề để tâm: "Người phụ nữ tối qua, tình hình thế nào rồi?"