Chương 26: Hồn ma bị tiễn đi
Lúc ấy khoảng hai giờ chiều, trời tháng Bảy nóng hầm hập.
Thấy trước mắt là ác linh, Vân Quán Nguyệt quyết định hoãn chuyện livestream lại. Cô tiện tay lôi vài tấm bùa vàng, cầm theo bút chu sa lông sói, rồi cầm chìa khóa xe rời nhà lần nữa.
Cô lái xe đến khu biệt thự Lục Tư Dữ sống, lần này có ác linh làm hoa tiêu dẫn đường.
Khu biệt thự nằm gần vùng ven nên diện tích mỗi căn rất rộng, cảnh quan xanh mát. Cách đó khoảng mười cây số là một khu nghĩa trang.
Nhìn qua thì đây là nghĩa trang mới xây, chưa có nhiều mộ phần, không khí hoang lạnh đến lạ.
Trời đang nắng chói chang, vậy mà vừa bước vào khu mộ, Vân Quán Nguyệt lập tức cảm thấy nhiệt độ xung quanh tụt xuống. Không khí lạnh lẽo như giữa mùa đông, ánh sáng cũng mờ hẳn đi.
Cô có cảm giác như ngoài rìa nghĩa trang có một lớp kết giới, chặn hết ánh nắng bên ngoài.
Ma bình thường không thể xuất hiện dưới ánh nắng. Ác linh thì khác, chỉ cần không ra ngoài quá lâu, nó vẫn có thể chịu được. Cấp càng cao thì càng ở được dưới nắng lâu. Có những kẻ mạnh đến mức đi lại như người sống, đến người thường cũng không nhận ra.
Ác linh lẽo đẽo đi trước, nịnh nọt: "Chỗ này bọn tôi thích lắm, vừa mát vừa yên tĩnh, cực kỳ hợp để ở ẩn."
Vân Quán Nguyệt ngước mắt nhìn về phía luồng khí đen dày đặc ở một góc nghĩa trang, không chần chừ mà bước tới.
Nơi này chẳng thấy ai trông coi, cô đi vào sâu cũng không bị ngăn lại, chẳng mấy chốc đã đứng trước hai tấm bia mộ.
Hai tấm bia này có vẻ là của một cặp vợ chồng. Đá bia màu đen, chữ khắc bằng sơn đỏ nhìn y như phim kinh dị, hoàn toàn khác biệt so với các ngôi mộ khác xung quanh.
Ác linh né xa cả mét, giọng run run: "Là hai con đó đấy ạ. Cô cẩn thận nhé, đôi cẩu nam nữ này có âm khí cực kỳ nặng..."
Nó còn chưa nói hết thì hai cái bóng đen đã phóng lên từ dưới mộ, khí tức lạnh toát khiến người ta nghẹt thở.
Ác linh sợ đến mức che mắt, liếc trộm vài cái qua kẽ ngón tay.
[Uầy, đánh gắt thật. ]
[Chết cha, cái tát kia... ]
[Ôi chao, đánh dính vách luôn, như màn hình điện thoại gập ấy, gập kiểu nào cũng vừa vặn. ]
Một phút sau, Vân Quán Nguyệt thu hoạch được hai chấm công đức sáng lấp lánh. Tâm trạng sảng khoái khiến cô thấy bầu trời xanh hơn, cây cối xanh hơn, thậm chí cả không khí cũng dễ thở hơn hẳn.
Ác linh giờ còn khúm núm hơn lúc trước, rối rít cúi đầu khom lưng: "Cô ơi, cô có mỏi tay không? Có muốn tôi bóp vai bóp cổ chút cho thoải mái không? Hồi còn sống tôi có học qua massage đấy ạ."
Vân Quán Nguyệt liếc qua một cái: "Thôi khỏi, khỏi bóp gì cả. Giờ đến lượt cậu lên đường rồi."
Ác linh đơ mặt: "Lên... lên đường? Không phải cô nói chỉ cần tôi dẫn đường thì cô sẽ tha cho tôi sao?"
"Đúng."
Cô gật đầu, thản nhiên đáp: "Lúc đầu tôi định cho cậu tiêu tán như hai đứa lúc nãy. Bây giờ đổi lại, chỉ đưa cậu xuống âm phủ thôi, thế chẳng phải là nương tay rồi còn gì?"
Ác linh: "..."
Không nói được lời nào, nó quay đầu bỏ chạy.
Nhưng Vân Quán Nguyệt đã chuẩn bị sẵn từ lâu. Cổ tay cô nhẹ rung, một tấm bùa vàng hiện ra, bị cô ném về phía trước.
Tấm bùa như có GPS định vị, xẹt một tiếng đã dán chặt lên người con ác linh.
Nó lập tức cứng đơ tại chỗ, không nhúc nhích nổi.
Vân Quán Nguyệt không tốn thêm thời gian, lập tức kết ấn, miệng lẩm nhẩm niệm chú: "Nhất truyền lệnh tổ sư, nhị truyền thỉnh âm binh... Ta phụng lệnh Thái Thượng, cấp cấp như luật lệnh!"
Câu chú vừa dứt, âm sai lần trước lại hiện thân.
Hắn ta mặc bộ trang phục đen đặc trưng của âm sai, tay cầm một sợi xích to bản, gương mặt xanh xao trắng bệch, đôi mắt u tối mang theo hơi lạnh rùng rợn nhìn thẳng vào Vân Quán Nguyệt. Hắn ta nhếch mép nặn ra một nụ cười gượng gạo, vừa nhìn đã thấy rợn người: "Lại là cô à."
"Trùng hợp ghê."
Vân Quán Nguyệt vẫy tay chào như rất quen thân, chỉ sang con ác linh đang bị định trụ bên cạnh: "Tặng ngài một suất thành tích, bắt đi đi."
Âm sai lần đầu gặp kiểu người như thế này, sững người mất hai giây rồi mới đáp: "Ờ, cảm ơn?"
"Không cần khách sáo."
Cô đáp nhẹ tênh, tâm trạng vô cùng thảnh thơi vì vừa gom được thêm công đức: "Hai người cứ nói chuyện tự nhiên, tôi về trước nhé."
Dứt lời, cô quay lưng bước khỏi nghĩa trang, không ngoái đầu lại.
Âm sai liếc nhìn bóng lưng cô, rồi lại nhìn sang con ác linh đang bất động, thuận tay quăng sợi xích, kéo nó biến mất cùng mình.
Tấm bùa vàng dán trên người con ác linh nhẹ nhàng rơi xuống đất.
Không gian quanh nghĩa trang lại trở về yên ắng như cũ.
Khoảng năm, sáu phút sau, một nhóm người lạ khác bước vào nghĩa trang.
"Quả thật âm khí trong nghĩa trang này đậm đặc thật."
Một người đàn ông có gương mặt điển trai, tay cầm kiếm đào, thì thầm lẩm bẩm.
Gió bất chợt thổi qua, tán lá trong rừng khẽ rung lên xào xạc khiến hắn ta giật bắn người như con mèo bị giẫm đuôi, vội vàng nhảy vọt ra sau lưng người đàn ông mặc trường sam cách tân màu đen.
Nếu Vân Quán Nguyệt còn ở đây, nhất định sẽ nhận ra đây chính là anh chủ tiệm cô gặp hồi sáng.
Lúc này, anh đã tháo khẩu trang đen, lộ ra gương mặt đẹp trai xuất sắc. Đôi mắt đào hoa sâu hút như vầng trăng lưỡi liềm, giữa mi tâm thấp thoáng vẻ lạnh lùng. Bàn tay xương khớp rõ ràng đang thong thả chơi đùa với hai viên ngọc trong suốt.
"Thương Nghiên Lễ! Đồ già khọm! Lát nữa nhớ che chắn cho tôi đấy."
Người trốn sau lưng anh thò đầu ngó nghiêng, miệng không ngừng càu nhàu.
Cao cũng tầm mét tám mà vẫn làm ra vẻ yếu đuối như chim nhỏ.
Thương Nghiên Lễ cau mày liếc nhìn chỗ âm khí dày nhất phía trước, không nói không rằng kéo cổ áo đối phương lôi đi.
"Ê ê ê!"
Trang Đồ Nam trợn trừng mắt, rú lên thảm thiết: "Lão già kia anh làm cái gì đấy?! A a a buông ra! Thả tôi ra mau!"
Trang Đồ Nam vùng vẫy như điên nhưng vẫn không thoát khỏi tay Thương Nghiên Lễ.
Một chàng trai khác mặc vest chỉnh tề đứng cạnh nãy giờ chỉ mỉm cười nhìn hai người kéo nhau, mỉa mai: "Trang Đồ Nam, bấy nhiêu năm rồi mà cái tính nhát gan vẫn không đổi được hả? Vài con ác linh thôi mà làm như sắp gặp diệt vong không bằng, thật sự làm mất mặt bọn tôi quá."
Trang Đồ Nam nghiến răng: "Anh tưởng tôi muốn vậy chắc? Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ!"
Ba người vừa cãi vã vừa tiến về phía chỗ Vân Quán Nguyệt lúc nãy.
Thương Nghiên Lễ quét mắt nhìn qua, khẽ nhíu mày: "Ác linh biến mất rồi."
Giọng anh vừa trong vừa lười biếng, ánh mắt nhanh chóng bị một tấm bùa vàng rơi trên mặt đất thu hút. Anh bước tới vài bước, cúi người nhặt nó lên.