ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 25. Ngây thơ đến mức đáng thương

Chương 25: Ngây thơ đến mức đáng thương

Vân Quán Nguyệt trở về căn hộ của mình. Cô thay đôi giày thể thao, xỏ dép lê rồi bước chậm vào trong. Đến giữa phòng, cô mới lôi ra con ác linh mà trước đó cô đã tiện tay nhét vào. Ở biệt thự nhà họ Lục, cô không tiện ra tay, may mà chưa xử lý sớm, giờ là lúc moi thông tin từ nó.

Ngay khi nó bị kéo ra, nhiệt độ trong phòng lập tức tụt xuống rõ rệt. Con ác linh này không giống hồn ma theo sau Tiểu Phong, bị cô bắt là ngoan ngoãn răm rắp, nhát gan chẳng dám phản kháng. Tên này vừa xuất hiện đã nhe nanh giương vuốt, mặt mày vặn vẹo, lao về phía cô. Đôi mắt nó đỏ rực, khuôn mặt trắng bệch méo mó, nhìn thôi đủ dọa chết mấy người bình thường. Nhưng Vân Quán Nguyệt không biểu lộ bất cứ cảm xúc gì. Một con ác linh vặt, kiếp trước cô từng thấy không biết bao nhiêu rồi.

Cô chậm rãi nâng cánh tay thon gầy, trong một động tác thờ ơ đến lạ, cô trở tay vả mạnh một cái vào mặt con ác linh. Một cái bạt tai khiến nó bay thẳng ra xa, dính chặt vào tường, muốn gỡ cũng không gỡ nổi. Cái tát ấy đánh tan gần hết lớp oán khí đang bao trùm trên người nó. Ngay lập tức, con ác linh ngoan ngoãn trở lại, đôi mắt đỏ ngầu chứa đầy ác ý giờ bỗng trở nên ngây thơ và đần độn lạ thường. Nó dán mình trên tường không dám nhúc nhích, nịnh nọt: "Cô đánh một cái mà lực vừa vặn, góc độ hoàn hảo, đến dáng dính tường của tôi cũng trông thật nghệ thuật."

Vân Quán Nguyệt chẳng buồn quan tâm mấy lời đó, khoanh tay trước ngực, nhướng nhẹ mày hỏi: "Tại sao mày lại bám theo Lục Tư Dữ?"

Ác linh: "Lục Tư Dữ là ai?"

Vân Quán Nguyệt: "Cái người mà mày nói là "thơm lắm" đấy."

Ác linh: "..."

Sao lời này nghe từ miệng cô lại thấy sai sai? Nó thấy cả người ngứa ngáy nhưng không dám cựa quậy, đành ngoan ngoãn trả lời: "Tại vì anh ta thật sự rất thơm, cơ thể rất hấp dẫn. Tôi không quen anh ta, chỉ là vô tình đi ngang khu đó. ngửi thấy mùi hương dễ chịu nên đi theo. Rồi tôi phát hiện ra người này rất hợp để chiếm xác. Nhưng mà dương khí trên người anh ta mạnh quá, tôi không thể dọa cho anh ta ngất đi được. Về sau tôi mới nhận ra, nếu hành hạ thì có thể làm dương khí yếu đi."

Bị ánh mắt của Vân Quán Nguyệt khóa chặt, nó chẳng dám nói dối dù chỉ một chữ. Nó có linh cảm rằng nếu nó bịa chuyện thì hậu quả chắc chắn rất thảm.

Vân Quán Nguyệt chống cằm suy nghĩ: "Vậy ra mấy cơn đau đầu của Lục Tư Dữ đều là do mày gây ra?"

"Không... không hoàn toàn là tôi đâu. Tôi mới tới dạo gần đây thôi. Tôi nghe mấy tiểu quỷ quanh anh ta kể là xung quanh anh ta thường xuyên xuất hiện ác linh. Tôi còn chưa kịp làm gì hết mà, không phải tôi đâu."

Vân Quán Nguyệt khẽ bật cười: "Tay mày ít nhất đã dính hai mạng người, còn dám nói chưa làm gì xấu à?"

Ác linh cúi đầu, im như thóc.

Cô cụp mắt nhìn nó, cất giọng đều đều: "Vậy mày xuất hiện cạnh Lục Tư Dữ, chỉ là tình cờ thôi đúng không?"

Ác linh gật đầu lia lịa, miệng nói một lèo như máy: "Nếu tôi biết đó là người được cô che chở, có cho thêm mười lá gan tôi cũng không dám. Cô tha cho tôi một lần đi, coi tôi như một cơn gió thoảng qua là được rồi."

Trong khi đó, tại ký túc xá trường Đại học K, Cao Cầm đang phải đối mặt với một tình huống tồi tệ. Có lẽ vì nghe thấy tiếng mở cửa ký túc, mấy cô gái đứng ngoài liền huých vai người đang nói lớn, ý bảo Cao Cầm đã ra ngoài rồi. Cô gái kia ngoảnh đầu lại, liếc qua khuôn mặt tái nhợt của Cao Cầm, bật cười lạnh rồi tiếp tục lớn tiếng: "Sợ cái gì? Đã dám làm thì sao không cho người ta nói? Chính vì có những loại người như vậy mà danh tiếng của Đại học K mới bị vấy bẩn!"

"Cậu nói linh tinh cái gì vậy!?"

Cô gái kia hất mặt, liếc mắt khinh khỉnh: "Giả ngốc cái gì, vừa rồi chẳng phải chính miệng cô thừa nhận đã tặng Nhã Nhã con mèo bông do cô tự tay làm đấy thôi? Tôi thật sự không nhìn ra đấy, ai ngờ cô lại là loại người này. Dám chắc bên trong con mèo đó không có tóc, móng tay hay đồ gì của người đã chết? Dám nói cô không muốn gả Nhã Nhã cho người anh họ đã chết kia à? Chuyện này lan khắp mạng rồi, bây giờ cô cũng nổi tiếng rồi đấy, vui không?"

Trong đầu Cao Cầm chỉ còn một suy nghĩ: [Không được nhận tội, dù chết cũng không được nhận!]

Một lần nữa, đầu Cao Cầm như bị đập mạnh. Cô ta cuống cuồng móc điện thoại ra. Vừa mở Weibo, một thông báo nóng đỏ chót nhảy ra trên màn hình: "Phẩm hạnh sinh viên Đại học K đáng lo ngại". Gương mặt của Nhã Nhã hiện ra trước mắt cô ta, đoạn gọi điện thoại cũng bị ghi lại và đăng tải. Bên dưới là hàng loạt lời lăng mạ. Nhiều cư dân mạng đã nhanh chóng tìm ra thông tin cá nhân và tài khoản Weibo của cô ta. Tin nhắn riêng cứ thế mà nhảy lên không ngừng, chỉ trong nháy mắt đã hiện hơn 99+.

Cô gái kia vẫn chưa buông tha, giễu cợt: "Cao Cầm à, cô đúng là đỉnh thật. Một mình làm mất mặt cả trường, đúng là gánh team theo kiểu ngược đời." Câu nói ấy lập tức phá tan lý trí cuối cùng của Cao Cầm. Cô ta hét lên, hai mắt đỏ hoe, lao vào túm tóc, xé áo cô bạn: "Câm miệng lại! Tôi đã nói là không phải tôi, không phải tôi mà!"

"Đồ điên, còn dám đánh người hả?" Hai người lao vào nhau, đánh đấm hỗn loạn. Những sinh viên xung quanh sững sờ vài giây rồi mới nhào vào can ngăn. Tuy vậy, chẳng ai thật sự muốn hòa giải, mà lại phối hợp giữ chặt tay chân Cao Cầm, tạo điều kiện để cô gái kia tát cho cô ta mấy cái nảy lửa.

Tiếng động quá lớn, cuối cùng nhà trường phải ra thông báo sẽ tiến hành điều tra, đảm bảo có câu trả lời công bằng. Kết quả, Cao Cầm bị buộc thôi học. Sự việc này quá ồn ào, không thể dung túng. Một lý do nữa là bởi năng lực của Tiểu Nhã quá nổi bật. Vừa vào viện nghiên cứu đã có thành tích, trường không thể để người tài như vậy thất vọng, nên quyết định xử phạt thật nặng.