Chương 28: Rõ ràng là cô gái ốc sên mà!
Vừa lên sóng, Vân Quán Nguyệt đã tươi cười chào hỏi: "Chào buổi tối, mọi người ăn tối chưa vậy?"
Cô mặc bộ đồ ngủ vải cotton màu xanh nhạt, mái tóc còn hơi ướt xõa tự nhiên, cả người như phủ một lớp sáng dịu dàng, ấm áp dưới ánh đèn. Ban ngày trông cô sắc sảo lạnh lùng, nhưng lúc này lại có nhiều đường nét mềm mại hẳn ra. Có lẽ vừa tắm xong nên hai má cô hơi ửng hồng, làn da trắng mịn như cánh hoa, vẻ đẹp quyến rũ mà gần gũi khiến người ta không thể rời mắt.
Hễ Vân Quán Nguyệt lên sóng là kiểu gì cũng có kha khá người vào buông lời miệt thị, nhưng hôm nay đặc biệt nhiều, vừa bắt đầu mà đã mắng như vỡ chợ, không ngớt giây nào. Cả màn hình dày đặc dòng chữ nhục mạ, mắng cô là đồ lừa đảo, chê bai những người tin cô là ngu ngốc, cứ thế tuôn ào ào như thác đổ.
[Tối nay không ổn chút nào cả! Cô mau lên sóng đi, đừng nói nhảm nữa, gấp lắm rồi, tôi đợi đến sốt ruột luôn rồi đây!]
[Nếu muốn tặng hoa thì có thể nối mic với tôi không?]
[Tôi nhớ mai là vòng đấu thứ hai đúng không, sao bác sĩ Vân không tranh thủ nghỉ sớm đi?]
[Chắc chắn là có kịch bản sẵn rồi, không hiểu mấy người ngu như heo nghĩ gì nữa. Vậy mà cũng tin nổi, cả lũ bị một con lừa đảo dắt mũi, cười chết đi được.]
[Cả nhà mình cùng nhau báo cáo tài khoản này đi, loại livestream không phù hợp giá trị cốt lõi như thế này phải bị xóa sổ thôi!]
[Lừa đảo! Lừa đảo! Lừa đảo!]
@Tô Tô Không Phải Tô Tô: [Bác sĩ Vân ơi, hay chị cho em làm quản lý phòng stream nhé, em rảnh rỗi có thể giúp chị quản lý phần bình luận.]
[@Tô Tô Không Phải Tô Tô, con nhỏ này vừa tắt livestream liền nhảy sang đây, là để gặp bác sĩ Vân đúng không?]
@Tô Tô Không Phải Tô Tô: [He he, tôi là fan cứng của bác sĩ Vân đó nha, livestream của cô ấy sao tôi có thể bỏ lỡ được chứ!]
"Cảm ơn Tô Tô, nhưng không cần đâu." Vân Quán Nguyệt phất tay cười: "Cứ để họ nói đi, chị không để tâm. Mai có thi đấu, nên tối nay tôi chỉ chọn một người thôi, giải quyết xong thì nghỉ sớm. Không dài dòng nữa, mọi người bắt đầu gửi yêu cầu nối mic đi nhé."
Lượng bình luận giảm hẳn, ai nấy đều tranh nhau gửi yêu cầu nối mic. Năm giây sau, một khán giả may mắn đã được chọn, tên là Tôn giáo cún vạn tuế. Vừa được chọn, Tôn giáo cún vạn tuế đã tặng liên tiếp năm đoá hoa rồi gấp gáp mở mic: "Chủ kênh ơi, Hoàng Đế với Hoàng Hậu nhà tôi mất tích rồi, cô có thể giúp tôi tìm tụi nó không!?"
Người nói là con trai, giọng nghe rất trẻ.
[Cái gì mất tích cơ?]
[Ủa khoan, ông bạn đang giỡn đấy à?]
[Nghe nói có người tìm tôi? Mau khai đi, có chuyện gì? Trẫm ở đây rồi!]
[Tôi là hoàng hậu! Hoàng hậu chính là tôi đây này!]
"Không, Hoàng Đế là tên cún nhà tôi." Tôn giáo cún vạn tuế giải thích: "Tôi nuôi một con Becgie và một con Husky, hôm nay tan làm về thì phát hiện hai đứa nó không còn trong nhà. Cửa thì chỉ khép hờ. Đúng lúc mấy ngày nay camera trong nhà lại bị hỏng, camera hành lang chung cư cũng bị lỗi nên chẳng ghi được gì cả. Không rõ là tụi nó tự mở cửa chạy ra ngoài hay có người cố tình mở cửa rồi dắt tụi nó đi. Nếu là người làm thì kỳ lạ ở chỗ tài sản trong nhà tôi vẫn nguyên vẹn, không mất mát gì hết. Chỉ mất mỗi hai đứa cún thôi."
Giọng Tôn giáo cún vạn tuế mỗi lúc một hoảng loạn: "Tôi đã tìm khắp khu quanh chung cư rồi, mấy chỗ tụi nó hay đến tôi cũng dò đi dò lại, mà chẳng thấy đâu cả. Chủ kênh ơi, tôi cầu xin cô, làm ơn giúp tôi tìm lại Hoàng Đế với Hoàng Hậu đi! Tôi không thể mất tụi nó được. Nếu cô tìm được, tôi sẵn sàng tặng hết toàn bộ số tiền tôi đang có, tất cả đều cho cô."
[Ủa? Chẳng phải chỉ là hai con chó thôi à?]
[Bạn ở trên là đồ máu lạnh hả? Gì mà "chỉ là hai con chó"? Với người nuôi chó, tụi nó chẳng khác nào người thân ruột thịt, là một phần trong gia đình đấy biết không!]
[Trước nhà tôi cũng suýt mất cún cưng, hoàn toàn hiểu được cảm giác của cậu bạn này. Hy vọng bác sĩ Vân giúp cậu ấy tìm được Hoàng Đế và Hoàng Hậu.]
"Tôi... Người nhà tôi mất hết rồi, năm ngoái gặp tai nạn hết cả." Giọng Tôn giáo cún vạn tuế nghẹn lại: "Hoàng Đế với Hoàng Hậu là một tay họ nuôi nấng, giờ tôi chỉ còn lại hai đứa đó thôi. Nếu ngay cả tụi nó cũng không còn nữa thì tôi sống cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa."
Cảm nhận được nỗi tuyệt vọng trong giọng nói ấy, Vân Quán Nguyệt hơi nhíu mày: "Đừng hoảng. Mở camera lên đi, gửi riêng cho tôi ngày giờ sinh. Tôi sẽ giúp cậu tìm thử."
"Được, được!" Tôn giáo cún vạn tuế bật camera, lộ ra gương mặt sưng húp như quả óc chó, làn da trắng bệch thiếu máu, gầy gò đến mức gần như chỉ còn da bọc xương, cả người như một bộ khung biết đi.
[Ơ bạn gì đó ơi, bộ bạn là bộ xương à?]
[Trời ơi gầy đến biến dạng luôn rồi, bình thường không biết là cậu dắt chó đi dạo hay chó dắt cậu nữa?]
Cả phòng livestream chết sững. Vân Quán Nguyệt im lặng nhìn đối phương mười giây, đuôi mày hơi nhướng lên, rồi cầm bút nước với sổ trắng vẽ lại bát tự mệnh cách. Vừa viết cô vừa hỏi: "Gần đây, cậu có cảm thấy quanh nhà hay bên cạnh mình xảy ra chuyện gì kỳ lạ không?"
"Tôi..." Cậu ta khóc nhiều quá, giờ thở hơi khó, hít vài hơi thật sâu rồi nghiêng đầu ngẫm nghĩ. "Hình như là có." Ban đầu cậu ta không để tâm, nhưng bị hỏi vậy lại nghiêm túc nhớ lại. Vừa nhớ ra, cậu ta đã thấy rợn cả người!
Vì cả nhà gặp nạn bất ngờ, cậu ta gần như sống trong trạng thái tê liệt suốt một năm qua. Ngoài giờ làm thì chỉ biết ngủ, dắt chó đi dạo, rồi lại vùi đầu vào công việc để quên đi nỗi đau. Ăn uống rất tùy tiện, có khi một ngày chỉ ăn một bữa, thậm chí hai ngày mới ăn một lần. Có hôm còn bận đến quên luôn cả việc cho Hoàng Đế và Hoàng Hậu ăn. Ai cũng nói chó rất hiểu chuyện, Hoàng Đế với Hoàng Hậu dạo này chẳng phá phách nữa, ngày nào cũng ngoan ngoãn ngồi trước cửa chờ cậu ta về. Cho dù cậu ta quên cho ăn, tụi nó cũng không làm ầm lên, chỉ yên lặng nằm cạnh cậu.
Nhưng giờ nghĩ lại, hình như lần cuối cậu ta cho tụi nó ăn là cả tuần trước rồi thì phải. Nhà không có máy cho ăn tự động, mà mỗi lần về cậu ta vẫn thấy trong bát có dấu vết của đồ ăn. Mà nơi cất đồ ăn rất cao, tụi nó không thể với tới được. Chưa hết, dạo gần đây mỗi lần về nhà, đồ đạc đều có dấu hiệu bị dịch chuyển. Chén bát bẩn chất trong bếp bỗng dưng sạch sẽ không tì vết, đồ trong máy giặt quên chưa phơi cũng được giặt lại và treo lên ban công. Cả tuần không dọn dẹp, mà phòng vẫn gọn gàng tinh tươm.
Cậu ta trợn tròn mắt, đang kể thì bỗng hét lên: "Chủ kênh! Không lẽ nhà tôi có ma thật rồi? Hoàng Đế với Hoàng Hậu là bị ma bắt đi rồi sao?"
[Nói bậy gì vậy, nhà nào có ma biết giặt đồ, rửa chén, dọn nhà chứ!? Rõ ràng là cô gái ốc sên rồi!]
[Gọi Cô gái ốc sên lên sóng đi nào.]
[Tôi thấy bạn này có khi bị rối loạn tâm thần nhẹ rồi, có khi tất cả đều do chính cậu ta làm, nhưng lại không nhớ gì.]
Vân Quán Nguyệt: "..."
Nếu xét theo góc độ nào đó thì không sai lắm. Nhà cậu ta đúng thật là có ma, còn hai con chó cũng thật sự bị ma đưa đi rồi.