Chương 29: Cuộc sống chẳng dễ dàng, đến cả ma cũng thở dài
Nhìn gương mặt gầy đến mức biến dạng của Tôn giáo cún vạn tuế, Vân Quán Nguyệt cảm thấy nếu cô mà nói thẳng trong nhà cậu ta thực sự có ma, thì có khi đối phương sẽ ngất xỉu ngay lập tức. Suy nghĩ vài giây, cô quyết định không nói ra, để cậu ta tận mắt chứng kiến thì hơn.
Cô mở ngăn kéo lấy một tờ giấy bùa, cầm bút lông chấm chu sa rồi vẽ những nét mực trôi chảy, dứt khoát. Sau đó, cô viết thêm ngày giờ sinh của cậu ta ở mặt sau lá bùa. Kẹp lá bùa giữa hai ngón tay, Vân Quán Nguyệt khẽ mở môi, lặng lẽ đọc một đoạn chú ngữ. Một luồng ánh sáng nhàn nhạt mà mắt thường không nhìn thấy lặng lẽ lóe lên.
Ngay khoảnh khắc đó, Tôn giáo cún vạn tuế đột nhiên thấy mắt mình hơi ngứa. Cậu ta nghĩ là do khóc nhiều quá, liền đưa tay dụi nhẹ. Ánh đèn trần trong phòng khách chói đến nhức mắt, cậu ta cảm giác mọi thứ trước mắt cứ chập chà chập chờn, hình ảnh mờ đi, như thể có bóng người lướt qua. Cậu ta nheo mắt lại. Trong góc phòng khách, lờ mờ hiện ra mấy cái bóng đen cao lớn.
Mấy cái bóng này trông quen lắm. Tôn giáo cún vạn tuế lắc đầu, rồi nhắm mắt lại lần nữa, lúc mở ra thì tầm nhìn bắt đầu rõ hơn. Ánh mắt cậu ta dừng lại ở một góc cố định trong phòng, biểu cảm trên mặt lập tức đông cứng.
[Mấy bóng người đó... ]
[Sao lại giống anh trai, chị dâu và cháu trai đã mất của mình đến thế?]
Màng nhĩ khẽ rung lên, có vài tiếng nói nhỏ len lỏi như xuyên qua một tầng không gian kỳ lạ, thấm vào tận trong tai cậu ta.
"Đã bảo là đừng để ba mẹ đi dắt chó dạo nữa, hồi còn sống là đã cưng mấy đứa nó như cháu nội rồi."
Chị dâu vừa lải nhải vừa nhéo tai anh trai cậu ta, gắt gỏng: "Giờ anh còn để họ dắt đi làm gì? Nhìn xem, dọa A Minh thành ra thế nào rồi hả? Vốn dĩ sức khỏe A Minh đã yếu, mau bảo ba mẹ đưa Hoàng Đế với Hoàng Hậu về đi, đừng để thằng bé sợ quá rồi xảy ra chuyện."
Anh trai cậu ta cao mét tám lăm, đứng trước chị dâu chỉ cao mét sáu mà trông như người tí hon bị chèn ép, rụt rè chẳng dám hé môi.
Bên cạnh là cháu trai mới chín tuổi, gật đầu đồng tình như ông cụ non: "Đúng rồi, đúng rồi, ông bà còn chẳng dẫn con theo. Con giận rồi, hai ngày tới sẽ không thèm nói chuyện với tụi nó luôn."
Anh trai lí nhí giải thích: "Vợ ơi, nghe anh nói đã, lúc đó anh đang dọn dẹp phòng cho A Minh mà. Anh đâu biết ba mẹ dắt tụi nó đi mất."
Chị dâu hừ lạnh: "Rồi sao nữa, anh còn không mau..."
"Anh? Chị?"
Tôn giáo cún vạn tuế lí nhí gọi một tiếng, không tin vào tai mình: "Em đang mơ à? Hay là ảo giác..."
Một câu đó khiến chị dâu ngưng bặt giữa chừng, anh trai và chị dâu đều sững người, theo phản xạ quay đầu nhìn về phía cậu ta.
"Anh nghe thấy A Minh gọi không? Nó gọi chúng ta đúng không?"
Anh trai gật đầu: "Hình như là vậy. Nhưng không phải người bình thường sẽ không nhìn thấy được hồn ma sao? Chắc là A Minh đang nhớ tụi mình quá thôi. Em trai ngốc à, người chết không thể sống lại, dù thế nào em cũng phải lo cho sức khỏe của mình chứ. Nhìn em kìa, ốm nhom như cái xác khô, làm sao tụi anh yên tâm mà đi được? Ăn uống không đàng hoàng thì sao cơ thể chịu nổi."
Anh trai cứ thế lải nhải mãi.
[Cảm giác này quen thuộc quá. ]
Là anh ấy thật rồi, chính là anh trai của cậu ta.
Bộ não vừa mới treo máy của cậu chàng Tôn giáo cún vạn tuế cuối cùng cũng chậm rãi khởi động lại, những lời anh trai và chị dâu vừa nói lần nữa vang lên trong đầu, giúp cậu ta dần nhận ra sự thật. Không phải mơ, cũng chẳng phải ảo giác, người đang đứng trước mặt cậu ta chính là linh hồn của anh trai, chị dâu và cháu trai! Thì ra những chuyện kỳ lạ xảy ra trong nhà suốt thời gian qua đều là do ba người họ và cả ba mẹ cậu ta.
[Thì ra họ vẫn luôn ở cạnh mình. ]
Khoé mắt bất chợt đỏ hoe, nỗi uất ức và nỗi đau mất người thân lại dâng trào, cậu ta bỗng gào khóc nức nở: "Anh ơi! Chị ơi! Cháu ơi! Em nhớ mọi người nhiều lắm!"
Cậu ta dang hai tay lao về phía họ, nhưng vừa chạy đến thì cả ba bóng người đều tan vào không khí, chẳng thể nào chạm được.
Cậu ta ngẩn người trong giây lát, sau đó lại bật khóc dữ dội hơn: "Hu hu hu!"
Trong lúc Tôn giáo cún vạn tuế còn đang chìm trong đau khổ và xúc động, thì loa điện thoại của Vân Quán Nguyệt bỗng vang lên tiếng chó sủa vang dội, khỏe khoắn. Hai con chó, một con beggie và một con husky, lao vọt vào phòng khách như tên bắn, trong chớp mắt đã nhào lên người Tôn giáo cún vạn tuế, chặn ngang cuộc hội ngộ giữa cậu ta và anh chị. Cậu ta vốn đã yếu, lại bị hai "chiến mã bốn chân" đâm thẳng vào người, lập tức mất đà ngồi bệt xuống đất.
Hai bé chó sung sướng liếm lấy liếm để gương mặt cậu ta, như thể cũng nhớ cậu ta đến phát điên. Ngay sau chúng là hai linh hồn đang thong dong bước vào, trong đó có một người phụ nữ trung niên búi tóc gọn gàng, chỉnh tề, vừa đi vừa lo lắng kêu lên: "Hoàng Đế! Hoàng Hậu! Đừng đè em trai của tụi con, nó gầy quá, chịu không nổi đâu! Để mẹ nuôi nó mập lên chút đã, rồi lúc đó muốn nhào cỡ nào cũng được!"
Vân Quán Nguyệt lướt nhanh qua phần bình luận.
[Ủa, ông này bị gì vậy?]
[Không lẽ phát bệnh thật rồi? Tôi bảo rồi, nhìn cậu ấy là biết tinh thần không ổn, chắc do cú sốc mất người thân quá lớn. ]
[Tội quá, hy vọng bác sĩ Vân giúp cậu ấy tìm lại được hai bé chó, coi như chút kỷ niệm cuối cùng. ]
[Mong anh trai này sớm vượt qua được cú sốc. ]
[Kịch bản nhảm nhí thế mà cũng có người tin, đúng là mấy bạn fan của Xuân Trúc thì cái gì cũng nuốt được. ]
Vân Quán Nguyệt mỉm cười khẽ khàng: "Yên tâm, cậu ấy không sao đâu, hai bé chó cũng bình an, lát nữa sẽ tự về thôi." Cô không nói rõ hơn. Tuy trong livestream cô có thẳng thắn nhận mình biết xem tướng, coi bói, nhưng nếu trực tiếp nói với khán giả rằng Tôn giáo cún vạn tuế vừa gặp linh hồn của người thân đã mất, e là không ai dám chấp nhận.
Thế giới này cũng giống như kiếp trước của cô. Thầy bói, thầy phong thủy thì đầy rẫy khắp nơi, nhưng một khi đụng đến chuyện linh hồn ma quỷ thì lại trở thành điều cấm kỵ, không ai muốn để nó phơi bày trước mắt người thường. Dù sao nếu thật sự công khai mọi thứ, chắc chắn sẽ khiến cả xã hội hoảng loạn.