Chương 342: Mở quỷ môn
Trong căn phòng mờ tối, chỉ có chút ánh trăng len qua khe cửa sổ. Ánh trăng xanh xám nhàn nhạt phủ lên tế đàn trước mặt, khiến cả khung cảnh trở nên âm u kỳ quái.
Trên gương mặt non trẻ kia thoáng hiện nét lạnh lùng. Mỗi lần nhìn vào gương, cô ta vẫn chưa quen được với khuôn mặt mới của mình. Lúc ấy để rời khỏi ngôi mộ cổ, cô ta đã tùy ý chọn một thân xác yếu nhất. Nào ngờ lại là một thiếu nữ có khuôn mặt ngây thơ như thế.
Dù đã hoàn toàn kiểm soát cơ thể này, nhưng với gương mặt này thì cô ta chẳng hài lòng chút nào. Đẹp thì có đẹp, nhưng lại thiếu hẳn thần thái. So với gương mặt ấy, cô ta vẫn thích khuôn mặt cũ hơn. Đẹp đến mức giống như tác phẩm tốt nghiệp của Nữ Oa, thậm chí còn hơn cả diện mạo vốn có của cô ta vài phần. Tiếc là người phụ nữ đó quá mạnh, cô ta không cướp được thân xác của cô.
Bích Lạc rất muốn có được thân thể và khuôn mặt của Vân Quán Nguyệt, nhưng mỗi lần nhớ đến gương mặt lạnh nhạt của cô khi từ chối hợp tác, cơn giận trong lòng lại bùng lên dữ dội. Từ trước đến nay chưa từng có ai dám từ chối cô ta. Nói chính xác hơn, ai từng dám từ chối thì đều đã chết cả rồi. Vân Quán Nguyệt đúng là đáng chết!
Cô ta đứng dậy, giơ hai tay lên, khóe môi cong thành nụ cười đắc thắng. Tên đeo mặt nạ kia tuy không phải đối tác lý tưởng, nhưng được cái đầu óc cũng nhanh nhạy. Như lần này, gã giúp cô ta tìm được rất nhiều hồn phách từ vùng đất cực âm để tu luyện, quả thật không tệ. Khi luồng khí lạnh băng tràn vào cơ thể, cô ta hơi nheo mắt, chiếc áo choàng dài phía sau tung bay theo gió. Tốt lắm, chỉ cần sức mạnh này tăng thêm chút nữa là cô ta sẽ khôi phục được một nửa thực lực. Lúc ấy, đừng nói là một Vân Quán Nguyệt, mười người cũng không phải đối thủ của Bích Lạc này! Nghĩ đến đó, nụ cười trên gương mặt ngây thơ vô hại kia lại càng thêm độc ác cay nghiệt.
Đột nhiên, từ tế đàn bốc lên một luồng sức mạnh lạ thường, từng hồn phách bị kéo bật ra khỏi tế đàn. Sắc mặt cô ta sầm xuống, gắt gao nhíu mày. Ai đang giở trò? Dám cướp hồn phách ngay trước mặt ta?
Cùng lúc ấy, ở Làng Bát Quái, Vân Quán Nguyệt điều khiển bùa vàng bay lên không trung, nối thành trận theo vị trí Ngũ hành Bát quái. Cô hơi nhướng mày, các thủ pháp biến hóa ngày càng nhanh, vẻ mặt vẫn điềm nhiên như không. Hấp thu linh hồn của người vô tội để tăng cường sức mạnh cho bản thân, thủ đoạn của Bích Lạc đúng là quá tàn nhẫn. Kế hoạch của cô ta có thể hoàn hảo thật đấy, nhưng tiếc là gặp phải cô.
Khi Vân Quán Nguyệt lầm rầm niệm chú, trận pháp hoàn tất. Ánh sáng vàng rực từ phía chân trời rọi xuống, gần như chiếu sáng cả bầu trời làng Bát Quái. Trang Đồ Nam và Bạch Triết đứng phía sau, nhìn luồng sáng chói mắt xuyên qua tầng tầng oán khí. Cả hai cùng ghé sát Thương Nghiên Lễ, hạ giọng hỏi:
"Bác sĩ Vân lợi hại thế, đây là trận pháp gì vậy? Tụi tôi chưa từng thấy bao giờ."
Thương Nghiên Lễ cụp mắt, đáy mắt tối lại, không trả lời.
Trở lại căn phòng mờ tối, qua lớp trận pháp, Vân Quán Nguyệt cảm nhận được Bích Lạc bên kia đang cố giành lại hồn phách với mình. Luồng sức mạnh từ phía đối phương ngày càng yếu, còn trận pháp của cô lại phát huy hiệu quả rõ rệt. Cô khẽ nhíu mày, vung tay tung ra
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền