Chương 343: Dị thú
Trên đường đi, Trang Đồ Nam còn tự kiểm điểm lại bản thân, đúng là tính khí bốc đồng quá mức. Sau này nhất định phải suy nghĩ kỹ trước khi xông xáo đòi đi đâu đó.
Lúc nãy nghe Trang Đồ Nam nói Âm ty không định nhận những linh hồn này, may mà Hắc Bạch Vô Thường vẫn còn tình người.
Chỉ là cô không hề biết, Hắc Bạch Vô Thường thì lấy đâu ra lòng tốt. Chẳng qua họ biết rõ nếu làm khó cô, kiểu gì cô cũng ra tay. Đến lúc đó, không chỉ bị đánh mà còn bị ép phải thu nhận đám linh hồn này vào cổng địa phủ, vậy chẳng thà nể mặt cô cho êm chuyện.
Vừa rồi cô đã cưỡng ép giành lại hồn phách ở Làng Bát Quái để siêu độ. Giờ đây, oán khí trên làng cũng dần tan đi.
Nhưng điều khiến cô chú ý hơn là những luồng khí âm lẻ tẻ kia không hề bị gió cuốn đi mà lại tụ về cùng một hướng, chính là dãy núi đó.
Không chỉ Làng Bát Quái gặp vấn đề, mà Làng Thái Cực cũng vậy. Đã đến rồi thì tốt nhất xử lý cả hai cho xong.
Nhưng Vân Quán Nguyệt liếc nhìn ba người trước mặt.
Trên mặt Trang Đồ Nam và Bạch Triết là sự mệt mỏi không che giấu nổi. Cả hai còn đang bị thương, vừa hoàn thành nhiệm vụ đã chạy đi tiếp, chắc chắn đã cạn kiệt sức lực.
Thương Nghiên Lễ đứng bên cạnh, vừa nhìn đã hiểu cô nghĩ gì.
Anh khẽ cong môi, nhẹ giọng nói:
"Không sao đâu, không cần đưa họ theo. Hai chúng ta đi là được rồi."
Không cần đưa theo? Vân Quán Nguyệt quay đầu nhìn hai người kia:
"Hai anh về trước nghỉ ngơi nhé?"
Trang Đồ Nam và Bạch Triết lập tức gật đầu:
"Vừa hay hai streamer nhỏ vẫn còn ở trong xe, tụi tôi đưa họ về luôn."
Thương Nghiên Lễ cũng gật đầu theo:
"Không có họ còn đỡ vướng hơn."
Câu này khiến Trang Đồ Nam và Bạch Triết bị tổn thương sâu sắc. Cả hai tròn mắt nhìn anh:
"Ý cậu là tụi tôi kéo chân cậu hả?"
Thương Nghiên Lễ không đáp, chỉ quay đầu đi, im lặng.
Cái kiểu này khiến họ càng thêm đau lòng. Nếu không vì mệt quá, nhất định phải cãi một trận cho ra lẽ!
Vân Quán Nguyệt khẽ cười. Có đôi khi cô thật sự ngưỡng mộ tình bạn giữa ba người bọn họ, ồn ào mà chân thành.
Nhưng nhìn cảnh Trang Đồ Nam và Bạch Triết vừa rời đi vừa càm ràm, cô lại thấy yên tĩnh vẫn hơn.
Làng Bát Quái giờ chỉ còn lại hai người họ. Khung cảnh tĩnh lặng đến mức không nghe được tiếng mèo kêu hay côn trùng rỉ rả.
Thương Nghiên Lễ ngẩng đầu nhìn trời:
"Ngủ một đêm ở đây, mai đi tiếp nhé?"
Vân Quán Nguyệt xoa nhẹ cánh tay mỏi nhừ. Vừa rồi dựng trận pháp giành người với Bích Lạc, tuy không khó nhưng vẫn tốn khá nhiều sức.
Cô gật đầu, ngước nhìn chiếc lều mà hai streamer nhỏ để lại:
"Vừa hay, ngủ tạm đây một đêm."
Thương Nghiên Lễ liếc nhìn chiếc lều nhỏ, cũng gật đầu:
"Cô ngủ trước đi, tôi canh ở cửa."
Nhìn vẻ nghiêm túc của anh, Vân Quán Nguyệt không nhịn được bật cười:
"Anh định giữ khoảng cách nam nữ đấy à? Có mỗi cái lều, ngủ chung đi. Nghỉ ngơi cho đàng hoàng, mai còn biết Làng Thái Cực xảy ra chuyện gì."
Nghe thế, mặt Thương Nghiên Lễ hơi đỏ lên, nhưng vì trời tối nên không dễ nhận ra.
Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ đi theo cô vào trong lều.
Giờ đã khuya, Vân Quán Nguyệt nằm xuống cũng không nói gì thêm với anh, chỉ chúc ngủ ngon rồi quay lưng lại và nhanh chóng thiếp đi.
Làng Bát Quái vô cùng yên ắng. Tấm đệm trong lều khá mềm, cô cảm nhận được giấc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền