Chương 345: Lý ra mà nói
Trên suốt đoạn đường cùng các sư huynh đệ tới đây, Bố Phi Bạch đã sớm cảm thấy vô cùng ngột ngạt. Trong mắt họ, ấn tượng về Vân Quán Nguyệt chỉ dừng lại ở mấy thông tin tìm được trên mạng: là một thiên sư chẳng có xuất thân gì nổi bật, chỉ biết khoa trương, câu view, hoàn toàn không có bản lĩnh thực sự. Thế nên ai nấy đều xem thường cô, chẳng ai để vào mắt.
Nhưng Bố Phi Bạch thì khác. Hồi ở khu mộ, hắn ta đã tận mắt chứng kiến thực lực của Vân Quán Nguyệt. Vậy mà giờ đây, bị vây giữa ánh mắt ngờ vực và chế giễu của các sư huynh đệ, dù trong lòng rất rõ ràng, hắn ta cũng chỉ có thể cắn răng mà im lặng.
Từ khi Nam Cung Y Y gặp chuyện, phái Thượng Thanh cứ bị đẩy vào thế khó. Mà người đầu tiên nói cô bị Bích Lạc nhập thân, chính là Vân Quán Nguyệt đang đứng trước mặt họ. Ban đầu họ chỉ định tới tìm tiểu sư muội, không ngờ lại gặp "tội đồ", sao có thể dễ dàng bỏ qua? Dù chỉ làm khó vài câu, cũng phải nói cho đã.
"Tiểu sư đệ, cậu là đệ tử đắc ý của phái Thượng Thanh, sao lại để người ta nói thế chứ?"
Một sư huynh lên tiếng, phá vỡ sự im lặng.
"Đúng vậy, Vân đạo hữu, bọn tôi luôn tôn trọng cô, còn nói sẽ bảo vệ cô an toàn, sao cô lại nói chuyện nặng lời như thế?"
Một người khác tiếp lời.
"Trên mạng bảo cô chỉ giỏi ăn theo nổi tiếng, xem ra cũng chẳng sai."
Nghe đến đây, bước chân Vân Quán Nguyệt khựng lại, cô nhướn mày nhìn lướt qua mọi người:
"Nói đủ chưa? Tôi không rảnh đôi co với mấy người."
Thấy Bố Phi Bạch cứ im lìm như bị táo bón, Vân Quán Nguyệt chẳng bận tâm, khẽ nhún vai. Người khác nghĩ cô mạnh hay không, cô chẳng để tâm.
"Đi thôi, đừng phí lời với họ làm gì."
Vân Quán Nguyệt xoay người, hờ hững nói một câu:
"Bảo sao lúc đó đã thấy hắn khó ưa, ra là cả sư môn đều truyền thống như thế."
Dù cô không nói rõ ai, nhưng ai nghe cũng hiểu. So với đám sư huynh đang tức đến nghẹn lời, mặt Bố Phi Bạch còn tái hơn.
Bố Phi Bạch theo bản năng lùi lại một bước, nhưng phía sau là cả đám sư huynh, không còn đường lui, buộc phải gắng gượng:
"Đạo hữu Vân, anh Thương, hay là cùng đi vào làng với bọn tôi? Nếu gặp nguy hiểm, sư huynh tôi sẽ bảo vệ hai người."
Vân Quán Nguyệt chăm chú nhìn đám người trước mặt. Phái Thượng Thanh bị gì thế? Không cho người ta đi riêng, cứ nhất quyết đòi "bảo vệ"?
Không cho đi? Cô chẳng khách sáo, rút thẳng mấy lá bùa từ trong ngực áo.
Thương Nghiên Lễ đứng bên cạnh, ánh mắt cụp xuống, khí lạnh quanh người lập tức tỏa ra. Anh vốn đã lạnh lùng khó gần, giờ lại càng khiến người khác không dám lại gần. Thương Nghiên Lễ đưa tay ngăn nhẹ. Anh vốn không dễ ra tay, nhưng ai muốn chết thì cứ thử.
Thấy thế, mặt Phạm Tào càng lúc càng sầm, giơ tay ra hiệu cho đám sư đệ phía sau.
Hai bên giằng co, không khí căng thẳng đến mức sắp đánh nhau đến nơi, thì phía sau vang lên tiếng gọi quen thuộc:
"Đạo hữu Vân!"
Chưa thấy người đã nghe thấy tiếng, giây sau, Khâu Khang Thắng hớt hải chạy tới, mặt mày tràn đầy vui mừng. Ông ta chẳng buồn để ý tới đám người Thượng Thanh, đi thẳng đến chỗ Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ:
"Hai người cũng tới à!"
Trong giọng nói là sự nhẹ nhõm không giấu được. Dị tượng ở Làng Bát Quái và Làng Thái Cực khiến huyền môn đau đầu, giờ có Vân Quán Nguyệt ở đây,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền