Chương 346: Làng Thái Cực
Thương Nghiên Lễ bước theo sau Vân Quán Nguyệt. Cả hai vừa đi được mấy bước thì dừng lại.
Trước mắt là một nhóm đông dân làng. Đều là người sống, nhưng ánh mắt đờ đẫn, mặt không biểu cảm, nhìn thoáng qua đã thấy có gì đó bất thường.
Vân Quán Nguyệt nghiêng đầu, hạ giọng nói với Thương Nghiên Lễ:
"Đều là người thật, nhưng âm khí nặng lắm, rất lạ."
Anh khẽ gật đầu, rồi quay đầu lại thấy mấy đạo sĩ của huyền môn và Thượng Thanh đang tiếp cận dân làng.
Cùng lúc ấy, Phạm Tào đứng bên cạnh, thấy Vân Quán Nguyệt ngang ngược như thế thì liếc mắt ra hiệu với mấy sư đệ phái Thượng Thanh, rồi lập tức tiến đến gần Tư Không Tự:
"Đạo trưởng Tư Không, đã gặp nhau ở đây xem như có duyên, hay là chúng ta cùng đi chung nhé?"
Tư Không Tự cụp mắt, đáy mắt hiện lên tia lạnh tối. Khi ngẩng đầu lên, khóe môi lại nở nụ cười hòa nhã:
"Đạo hữu Phạm nói có lý. Đạo hữu Vân, anh Thương, hay là mọi người cùng đi với nhau luôn?"
Nghe vậy, nụ cười trên môi Phạm Tào như cứng lại, sắc mặt trầm xuống trong thoáng chốc, nhưng vì e ngại Tư Không Tự nên đành miễn cưỡng gượng cười.
Rõ ràng là bên Thượng Thanh họ muốn kết nhóm với huyền môn, Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ thì có là gì chứ? Tại sao phải mời cả hai người họ?
Hắn ta khẽ nghiêng đầu, che giấu sự khó chịu trong đáy mắt.
Đám đệ tử Thượng Thanh còn chưa kịp bực dọc thì đã thấy Vân Quán Nguyệt lắc đầu từ chối thẳng thừng:
"Thôi khỏi, mỗi người đi một đường cho tiện."
"Cô không muốn đi cùng họ sao?"
Thương Nghiên Lễ có phần khó hiểu, dù gì trước đây Vân Quán Nguyệt từng hợp tác với huyền môn vài lần, đâu có thấy cô ghét họ như vậy.
Tư Không Tự tuy khó ưa, nhưng nói cũng không sai, Làng Thái Cực không lớn, chia nhau vào thì sớm muộn cũng gặp lại.
Khâu Khang Thắng ngẩn ngơ:
"Đạo hữu Vân, vì sao vậy?"
Vân Quán Nguyệt im lặng vài giây, rồi lôi từ sau lưng ra một vỏ rùa và vài đồng xu đồng, lắc ngay trước mặt mọi người.
Tiếng đồng xu rơi leng keng trên nền đất, ai nấy tuy không biết cô đang gieo quẻ gì nhưng vẫn tò mò chen lại xem.
Vân Quán Nguyệt bĩu môi:
"Thấy không? Nếu đi cùng các người, tôi sẽ bị kéo lùi lại."
Khâu Khang Thắng nghẹn họng. Đúng là Vân Quán Nguyệt, nói đâu ra đấy, không chê vào đâu được.
Phạm Tào: "..."
Đám người Thượng Thanh: "!"
Đám đạo sĩ huyền môn đi cùng Khâu Khang Thắng đứng phía sau, ai nấy đều biến sắc. Đây là lần đầu tiên họ thấy có một đạo sĩ dám công khai không coi huyền môn ra gì như thế.
Ấy vậy mà cả Khâu Khang Thắng lẫn Tư Không Tự chẳng những không nổi giận, thậm chí còn tỏ vẻ bình thản. Những người khác lại càng không dám hó hé gì thêm.
Chỉ có Tư Không Tự là vẫn giữ nụ cười trên môi, dường như chẳng để tâm gì đến câu nói kia.
Thậm chí hắn ta còn khẽ gật đầu, quét mắt qua mấy đạo sĩ trước mặt rồi nói đều đều:
"Nếu vậy thì chia ra hành động cũng được. Dù sao Làng Thái Cực không lớn, vẫn có thể hỗ trợ lẫn nhau."
Nghe hắn ta nói thế, sắc mặt đám người Thượng Thanh dịu xuống phần nào, nhất là Phạm Tào, ánh mắt nhìn Tư Không Tự đầy ngưỡng mộ.
Không hổ là người cầm đầu giới huyền học, rộng lượng, ăn nói cũng rất có phong thái.
Chứ như cái kiểu tiểu thư hẹp hòi của Vân Quán Nguyệt, thật chẳng ra thể thống gì!
Vân Quán Nguyệt nhìn sang đám đạo sĩ kia, hơi nhướng mày: "Quẻ của tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền