ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 357: Lời mời

Trận chiến vừa rồi khiến Khâu Khang Thắng thương tích đầy mình, áo đạo rách tả tơi. Mặt mũi dính đầy máu, ông ta lảo đảo chạy đến trước mặt Vân Quán Nguyệt, vẫn chưa kịp lau sạch.

"Đạo hữu Vân, vừa rồi nhờ có cô giúp, nếu không chúng tôi e là chết sạch trong trận pháp đó."

Ông ta quay đầu lại nói với đám thiên sư huyền môn:

"Mọi người còn không mau cảm ơn đạo hữu Vân đi?"

Vân Quán Nguyệt khẽ "ừ" một tiếng, giọng điệu hờ hững, hoàn toàn không quan tâm đến thái độ của người khác.

Cô đưa mắt nhìn quanh, xác nhận trận pháp mà Nữ hoàng Bích Lạc bố trí đã hoàn toàn bị phá.

Những việc sau đó, thiên sư của Thượng Thanh và huyền môn tự lo liệu được. Nếu chuyện cỡ đó mà cũng không xử lý nổi, thì cô chẳng muốn dính vào làm gì.

Cô khẽ cụp mắt:

"Không còn chuyện gì nữa, tôi đi trước."

Cô còn phải tìm Thương Nghiên Lễ, không biết đã bắt được con hươu trắng kia chưa.

Cô vừa xoay người định rời đi thì Phạm Tào trầm ngâm giây lát rồi quay sang các sư đệ:

"Rừng này có gì đó bất thường, cả Làng Thái Cực cũng không bình thường. Tạm thời rút lui đã."

Nghe anh ta nói vậy, những người khác vẫn chưa phản ứng gì, chỉ có Bố Phi Bạch là lập tức nhíu mày thật chặt.

Đây còn là vị đại sư huynh mà hắn ta luôn tôn trọng sao?

Chẳng lẽ phái Thượng Thanh không nên xin lỗi Vân Quán Nguyệt?

Hắn ta cố nhịn, nhưng cuối cùng vẫn không thể im lặng được nữa:

"Lúc nãy chính đạo hữu Vân đã cứu chúng ta. Tính cả lần ở mộ cổ trước đó, đây đã là lần thứ hai rồi."

Nghe Khâu Khang Thắng cũng lên tiếng, sắc mặt Bố Phi Bạch mới dịu lại, ánh mắt nhìn Phạm Tào cũng thêm phần hoài nghi.

Hắn ta xoay người, cúi đầu nói một cách trịnh trọng:

"Đạo hữu Vân, cảm ơn cô."

Tư Không Tự sửa lại nét mặt:

"Giờ nói mấy chuyện này còn sớm. Cả phái Thượng Thanh và huyền môn đều mất người."

"Trước khi nói lời cảm ơn hay ăn mừng gì đó, nên tìm được đồng đội đã mất trước đã."

Trên môi hắn ta vẫn là nụ cười nho nhã, giọng nói dịu dàng như gió xuân, nhưng sâu trong đáy mắt lại thấp thoáng sự lạnh nhạt.

Nghe đến đó, Phạm Tào gật đầu lia lịa:

"Sư đệ Khấu vẫn chưa thấy đâu, đúng là nên..."

"Đúng là nên gì? Vẫn định coi cô ấy là kẻ thù sao? Đó là cách sự phụ cậu dạy cậu à?"

Một giọng nữ vang lên bất ngờ. Giọng nói cao vút nhưng lại trong trẻo dễ nghe, như tiếng hoàng anh thoát khỏi lồng son, khiến người nghe không thấy chói tai chút nào mà còn thấy dễ chịu.

Mọi người đều ngoảnh đầu tìm kiếm nơi phát ra giọng nói ấy, ánh mắt đầy tò mò.

Chỉ có Phạm Tào là mặt mày lập tức biến sắc ngay khi nghe giọng nói đó.

Đó là từ đạo nhân Từ Chân.

Trong phái Thượng Thanh, ngoài chưởng môn Tử Dương, thì người có tiếng nói lớn nhất chính là vị sư cô này.

Quan trọng hơn, không rõ vì lý do gì mà từ trước tới nay, vị sư cô này hình như không thích hắn ta cho lắm.

"Sư cô."

Các thiên sư trẻ của Thượng Thanh phái vừa thấy Đạo nhân Từ Chân lập tức biến thành chuột gặp mèo, lủi hết ra sau lưng Phạm Tào, không ai dám ngẩng đầu.

Vân Quán Nguyệt cũng quay đầu lại. Người phụ nữ đứng trước mặt cô có khí chất lạnh lùng, lông mày lá liễu sắc như lưỡi dao, đẹp đến mức sắc sảo.

Bà ấy trông có tuổi nhưng ánh mắt lại sáng rực, chỉ cần liếc qua cũng như nhìn thấu lòng người.

Khi ánh mắt bà ấy chạm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip