Chương 358: Cái nhìn khác biệt
Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ vừa bước khỏi khu rừng, Tiểu Ngư đã chạy tới, mặt mày đầy lo lắng:
"Chị Vân! Anh Thương! May quá, hai người không sao!"
Vừa nói cô bé vừa nhìn vào trong rừng, ánh mắt thấp thoáng nét sốt ruột.
Vân Quán Nguyệt biết cô bé đang nghĩ gì, bèn đưa tay xoa đầu cô:
"Đừng lo, thần hộ mệnh của làng em vẫn ổn. Đi thôi, về nhà trước đã, chị kể cho nghe sau."
Cô đi từ sáng đến giờ, bận bịu cả buổi, giờ cũng đến lúc ăn trưa rồi. Cô đói muốn chết mất.
Nghe nói được về nhà, Tiểu Ngư cười rạng rỡ gật đầu:
"Chị yên tâm, em chuẩn bị cơm trưa xong hết rồi, mình về nhanh thôi."
Nghe đến ăn trưa, Vân Quán Nguyệt hài lòng gật đầu, vừa đi được hai bước lại nhịn không được hỏi tiếp:
"Vẫn là món cá hôm qua à? Cá em nấu ngon cực."
Tiểu Ngư bước khựng lại, vẻ mặt bất lực:
"Hôm qua chị ăn hết sạch cá rồi, hôm nay không còn nữa. Nhưng chị yên tâm, món khác em nấu cũng ngon lắm."
Cùng lúc ấy, trước ánh mắt đầy mong chờ của Khâu Khang Thắng, Vân Quán Nguyệt khẽ cúi đầu suy nghĩ một chút, rồi rất thành thật lắc đầu.
"Tiền bối, tôi không có ý gì khác, nhưng không muốn bị người khác kéo tụt lại phía sau. Thế nên thôi ạ."
Vân Quán Nguyệt đưa tay chạm nhẹ cằm, rồi lắc đầu, quay sang đạo nhân Từ Chân trước mặt.
Cô chưa bao giờ có hứng thú với mấy cái hội họp kiểu đó.
Huống hồ, cô còn phải cùng Thương Nghiên Lễ truy bắt dị thú trong Sơn Hải Kinh, lấy đâu ra thời gian đi dự mấy cuộc họp vô nghĩa ấy.
Cô tin là những người đứng đầu giới huyền học kia chắc cũng có chút bản lĩnh, nhưng một khi dính đến trụ sở huyền môn, e là cũng chẳng làm gì nổi Nữ hoàng.
Nghe đến đây, Khâu Khang Thắng thoáng sửng sốt, rồi nhanh chóng cảm thấy sảng khoái cả người.
Không hổ danh là Vân Quán Nguyệt! Dám nghĩ dám nói, đúng là khí chất miễn bàn!
Nhưng cũng thấy tiếc thật. Không có cô góp mặt, hội nghị lần này e là chẳng có mấy ý nghĩa.
Ông ta liếc nhìn Tư Không Tự và đám thiên sư huyền môn, không kiềm được mà lắc đầu. Trong đầu chỉ hiện ra tám chữ: [Gây chuyện thì giỏi, làm việc thì dở].
Thấy cô thẳng thừng lắc đầu, trên gương mặt đạo nhân Từ Chân thoáng hiện vẻ bất ngờ:
"Đạo hữu Vân cảm thấy có gì bất tiện sao? Hay là..."
Bà ấy định nói thêm, nhưng lại dừng lại.
"Không có gì đâu."
Vân Quán Nguyệt mỉm cười nhạt, ánh mắt lướt qua sau lưng đạo nhân Từ Chân, nhìn qua đám đệ tử phái Thượng Thanh và nhóm thiên sư bên huyền môn.
Cô không nói gì nhiều, nhưng ai cũng hiểu cô chẳng muốn hợp tác với mấy người này.
Sắc mặt Tư Không Tự lúng túng thấy rõ, nhưng chỉ thoáng qua rồi hắn ta lại nở nụ cười hòa nhã quen thuộc:
"Đạo hữu Vân, thật ra lần này chỉ là hiểu lầm thôi. Nếu cô vẫn còn để bụng, thì tôi xin thay mặt mọi người nói lời xin lỗi, mong cô..."
Vân Quán Nguyệt nhíu mày, quay sang nhìn hắn ta với ánh mắt đầy khó hiểu:
"Anh xin lỗi tôi là vì cái gì?"
Tên này đúng là kỳ lạ. Hắn ta đang nói cái quái gì vậy?
Phản ứng của Khâu Khang Thắng là thế, còn đám thiên sư phái Thượng Thanh thì lại đồng loạt nhíu mày.
Vân Quán Nguyệt có ý gì? Chê họ kéo chân kéo tay à?
Cô tưởng mình là ai chứ!
Thấy từng khuôn mặt sư đệ lộ rõ vẻ khó chịu, Phạm Tào vội mở miệng: "Lần này đúng là bọn tôi chưa đủ bản lĩnh. Đạo hữu Vân
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền