Chương 36: Cái bóng cao gầy
Trong phòng vẫn vang lên tiếng ngáy như sấm của Phó Lưu Hữu.
Trình Hiến Xuyên liếc đồng hồ, thấy thời gian cũng vừa đủ, bèn bước đến bên ông ta.
"Ngài Phó, ngài Phó, tỉnh lại nào."
Gã gọi Phó Lưu Hữu dậy khỏi ghế dài.
Người kia mơ mơ màng màng mở mắt, phải mất đến hai phút mới tỉnh táo được đôi chút, ngồi dậy vươn vai một cái: "Chà, giấc ngủ này đúng là ngon ghê! Bác sĩ Trình giỏi thật đấy, bây giờ tôi cảm giác khỏe đến mức có thể ra đồng cày hai mẫu đất luôn ấy chứ!"
Trước lời khen ngợi của Phó Lưu Hữu, Trình Hiến Xuyên mỉm cười khiêm tốn, nhẹ nhàng đáp: "Chỉ là những bước cơ bản thôi. Về nhà, ông có thể luyện hai bài Thái Cực Quyền, hoặc là Bát Đoạn Cẩm mỗi ngày.
Vừa giúp rèn luyện thân thể, mà khi cơ thể khỏe lên thì tinh thần cũng sẽ tốt hơn, chất lượng giấc ngủ tự nhiên được cải thiện.
Nếu mỗi ngày nghỉ ngơi đầy đủ, những triệu chứng ảo giác hay ảo thính cũng sẽ dần biến mất. Tôi sẽ kê thêm ít thuốc, kết hợp sử dụng, trong vòng một tuần sẽ thấy hiệu quả."
Phó Lưu Hữu cảm thấy tinh thần sảng khoái, tâm trạng cũng khá hơn hẳn, nhìn chỗ nào trên người Trình Hiến Xuyên cũng thấy vừa mắt.
Vừa nói cảm ơn, ông ta vừa tiếp lời: "Tôi có mấy ông bạn già, áp lực tinh thần cũng lớn lắm, hay bị mất ngủ. Dù chưa đến mức nghiêm trọng như tôi nhưng cũng mệt mỏi lắm rồi. Lúc nào tôi giới thiệu mọi người với nhau nhé."
Nghe đến đó, mắt Trình Hiến Xuyên sáng rỡ.
Với thân phận của Phó Lưu Hữu, những người được ông ta gọi là bạn chắc chắn cũng chẳng kém cạnh gì. Đây chính là tấm vé thông hành để bước vào giới thượng lưu, giới nhà giàu của gã!
Ngay từ khi bắt đầu chiến lược quảng bá, Trình Hiến Xuyên đã nhắm đến chuyện này!
Gã không định đi theo hướng đại chúng. Ngay từ đầu, mục tiêu của gã chính là nhóm người có tiền.
"Cảm ơn ngài Phó."
Phó Lưu Hữu xua tay: "Cậu có thực lực, xứng đáng mà."
Trình Hiến Xuyên nói: "Tôi kê đơn thuốc cho ông nhé."
Gã cố nén sự phấn khởi trong lòng, viết loằng ngoằng trên đơn thuốc một hàng chữ chỉ mình gã đọc hiểu.
Viết xong, Trình Hiến Xuyên nói: "Ngài Phó, tôi đưa ông đi."
"Được."
Phó Lưu Hữu gật đầu.
Hai người một trước một sau rời khỏi phòng tư vấn.
Họ vừa đi chưa được mấy bước, cánh cửa phòng tư vấn đối diện cũng bật mở.
Vân Quán Nguyệt cúi đầu nhìn điện thoại bước ra ngoài, sau đó ngẩng lên, ánh mắt dừng lại trên người Trình Hiến Xuyên và Phó Lưu Hữu.
Nói chính xác hơn, cô chỉ nhìn chằm chằm về phía Phó Lưu Hữu.
Trên người người đàn ông trung niên này bao trùm một luồng oán khí nồng đậm, tử khí u ám tỏa ra dày đặc.
Vầng trán lộ rõ vì đường chân tóc đã lùi sâu, cũng phủ một lớp khí đen lẫn đỏ của sự chết chóc.
Ông ta sắp gặp đại nạn!
Phó Lưu Hữu bị vẻ ngoài thanh tú của Vân Quán Nguyệt thu hút nên liếc nhìn cô mấy lần.
Lúc ông ta đang định tiếp tục bước đi, thì cô đột nhiên sải bước đến trước mặt, đứng chắn đường.
Phó Lưu Hữu: "?"
Trình Hiến Xuyên: "?"
Vân Quán Nguyệt nhìn thẳng vào ông ta: "Thưa ông, tôi thấy ấn đường của ông đen kịt, sát khí vây quanh. Có điềm đại hung."
Phó Lưu Hữu: "?"
[Cái gì vậy?]
Ông ta ngớ người.
Sắc mặt Trình Hiến Xuyên bên cạnh lập tức tối sầm, vội chen lên chắn trước mặt Phó Lưu Hữu: "Bác sĩ Vân, cô nói vậy chẳng phải hơi quá đáng sao?
Ngài Phó là bệnh nhân của tôi, cô mắng ông ấy như thế chẳng khác nào nguyền rủa người ta!"
Vừa nói, gã vừa nhanh tay lấy khẩu trang trong túi ra đeo.
"Những gì tôi nói là thật."
Vân Quán Nguyệt còn định giải thích thêm, nhưng bị Phó Lưu Hữu cắt ngang.
"Cô gái này."
Ông ta cau mày, chống cái bụng bia bước tới, thong thả nói: "Cô là người thi đấu với bác sĩ Trình đúng không?
Làm vậy là muốn giành bệnh nhân à? Nếu thật sự là thế thì cách cô chọn để gây chú ý kém quá rồi đấy.
Cô cứ về đi, tay nghề bác sĩ Trình cao lắm, bệnh của tôi gần như khỏi hẳn rồi.
Nể tình cô là con gái, tôi cũng không muốn gây khó xử."
Nói xong, ông ta ra hiệu bảo Trình Hiến Xuyên đi lấy thuốc tiếp.
Chỉ mới đi được mấy bước, gã liếc ngang một cái, lạnh lùng nhìn Vân Quán Nguyệt.
"Ngài Phó, tài khoản của tôi trên nền tảng phát trực tiếp Li Miêu tên là Quán Nguyệt."
Vân Quán Nguyệt không tức giận, chỉ để lại câu đó rồi quay người đi về phía nhà vệ sinh.
Sau khi Vân Quán Nguyệt đi khuất, Trình Hiến Xuyên nhìn chằm chằm vào dấu chấm than đỏ trên màn hình điện thoại, tức đến mức bật cười.
[Tốt lắm, tốt lắm. ]
[Chặn rồi chứ gì? Được thôi, sớm muộn gì cũng đến lúc anh phải khóc!]
Trình Hiến Xuyên tức tối cất điện thoại, mặt đen như đít nồi. Trước khi quay lại chỗ Phó Lưu Hữu và quầy thuốc, gã chỉnh lại nét mặt, mỉm cười bước đến.
Phó Lưu Hữu lấy thuốc xong, lại trò chuyện thêm đôi chút với Trình Hiến Xuyên, sau đó nhắn trợ lý đến đón mình, rồi ngồi xe về biệt thự riêng.
Lúc này vẫn còn sớm, trong biệt thự chỉ có người giúp việc đang dọn dẹp.
Sáng nay vợ ông ta đã nhắn trước, bảo sẽ đi làm đẹp và uống trà chiều cùng hội chị em.
Hôm nay vì tham gia chương trình phát sóng trực tiếp nên Phó Lưu Hữu cố ý dành trọn cả ngày rảnh.
Vừa rồi mới có một giấc ngủ ngon lành, bây giờ tinh thần ông ta rất phơi phới.
Ông ta định sẽ tập một bài Bát Đoạn Cẩm như lời bác sĩ Trình dặn.
Vừa thay xong bộ đồ rộng rãi thoải mái, chuẩn bị rời khỏi phòng ngủ thì khóe mắt ông ta chợt liếc thấy trong góc phòng, có một cái bóng đen gầy đang đứng đó!
[Ha ha ha ông Phó nói chuyện thú vị thật đó. ]
[Bác sĩ Trình là du học sinh về nước đó nha, trình độ không phải dạng vừa đâu. Nếu vòng trước không có người gian lận thì anh ấy đã thắng rồi!]
[Không những giỏi mà còn đẹp trai nữa chứ!]
[Sau này bác sĩ Trình có định tự mở phòng tư vấn riêng không nhỉ?]
[Nhìn bên kia xem mà tức, toàn dùng chiêu trò, lừa người bằng kịch bản, thế mà cũng dám nhận là bác sĩ tâm lý! Loại người này chỉ làm bẩn danh từ "bác sĩ" thôi, mau đuổi khỏi giới tâm lý đi!]
Gã cất đàn anh vào rương, còn đàn anh thì đá gã xuống mương.