ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 37: Dân công sở

Vòng đấu thứ hai kết thúc còn nhanh hơn vòng một. Một bệnh nhân đi bệnh viện xét nghiệm nước tiểu, người còn lại cũng về nhà nghỉ, vài hôm sau mới quay lại tái khám.

Kết quả thì chưa có ngay, cũng không thể để buổi livestream cứ phát mãi. Vì vậy sau khi Phó Lưu Hữu rời đi, buổi phát sóng cũng được tắt luôn.

Vân Quán Nguyệt định thu dọn đồ đạc về nhà, nhưng lúc đó điện thoại bỗng rung lên. Một người có tên ghi chú là chị Ngọc gửi tin nhắn đến.

Chị Ngọc: [Quán Nguyệt à, quyết định đồng ý thi lần này là đúng đắn đấy, danh tiếng trung tâm tư vấn của chúng ta tăng lên không ít đâu.]

Chị Ngọc: [Nhất là em, mấy hôm nay có không ít khách hẹn lịch với em. Em rảnh lúc nào? Để chị sắp xếp.]

Đến lúc này, Vân Quán Nguyệt mới chợt bừng tỉnh. Kiếp này, cô là một dân công sở có việc làm ổn định.

[Wow, cảm giác mới mẻ thật đấy.]

Cô nhìn chằm chằm vào tin nhắn trên màn hình điện thoại một lúc, sau đó trả lời lại: [Bây giờ rảnh luôn.]

Chị Ngọc: [Hôm nay em không phải thi vòng hai sao?]

Vân Quán Nguyệt: [Bệnh nhân đã về rồi.]

Chị Ngọc: [Vậy à? Gần đây chị bận quá, chưa kịp theo dõi. Được rồi, để chị đi sắp xếp.]

Vân Quán Nguyệt cũng không vội về nữa, uể oải ngả người ra lưng ghế, cúi đầu nghịch điện thoại.

Cuộc sống không dễ dàng, dân văn phòng thở dài. Thân phận bác sĩ tâm lý này khá thú vị, thêm vào đó, ký ức của nguyên chủ cho thấy chị Ngọc từng giúp cô không ít lần. Hiện tại cô đang chiếm lấy cơ thể người ta, đương nhiên không thể làm chuyện gì ảnh hưởng đến danh tiếng của đối phương được. Coi như là trải nghiệm cuộc sống đi, biết đâu cô còn tích được chút công đức. Một mũi tên trúng nhiều đích, cớ gì mà không làm?

Bảng hot search trên Weibo lại bị cô chiếm cứ. Chỉ có điều, lần này từ khóa vừa lên chưa được bao lâu đã bị ai đó rút xuống, cứ như chưa từng xuất hiện. Có khả năng lớn là do Diệp Vô Song bỏ tiền ra gỡ.

Vân Quán Nguyệt mở ứng dụng video ngắn xem một lúc thì bắt gặp một đoạn clip từ tài khoản marketing.

Giọng AI quen thuộc vang lên: "Nam thần trong mộng của mọi người, kim cương độc thân tổng tài Lục thị nghi ngờ đã thoát kiếp FA! Có paparazzi chụp được ảnh tổng giám đốc Lục cùng bạn gái đến bệnh viện kiểm tra sức khỏe. Vị tổng tài lạnh lùng nổi tiếng lại nở nụ cười dịu dàng trước cô gái nhỏ nhắn kia. Trời ơi, chẳng phải là truyện tổng tài bá đạo bước ra đời thật sao? Chiều cao này, nhan sắc này, kiếp sau tôi cũng muốn được như vậy!"

Hình ảnh trong video hơi mờ. Nhưng gương mặt có độ nhận diện cao của Lục Tư Dữ thì vẫn dễ dàng khiến người ta nhận ra ngay. Hắn ta mặc áo sơ mi đen, dáng người cao lớn gọn gàng tỏa ra khí thế đầy áp lực. Cúc áo trên cổ tay trái được tháo ra và xắn lên, để lộ cánh tay rám nắng cùng vài đường gân nổi mờ mờ.

Lục Tư Dữ khoác áo vest lên cánh tay trái, hơi cúi người nói chuyện với một người phụ nữ mặc váy dài trắng đứng đối diện. Người phụ nữ kia quay lưng về phía ống kính nên không nhìn rõ mặt, chỉ thấy được dáng người khá mảnh mai. Đứng cạnh Lục Tư Dữ càng làm cô ấy trông nhỏ bé hơn hẳn.

Ánh mắt Vân Quán Nguyệt vẫn luôn dừng trên người hắn ta.

[Luồng âm khí quanh người Lục tổng ngày càng dày đặc rồi đấy.]

Cô xoa cằm, nghĩ bụng, chắc không lâu nữa là cô sẽ kiếm được công đức từ hắn ta thôi nhỉ?

Đúng lúc này, ở một nơi khác, Phó Lưu Hữu sau khi rời khỏi trung tâm tư vấn, trở về nhà.

Ban đầu Phó Lưu Hữu không nhìn rõ đó là gì, còn tưởng là bóng phản chiếu của đồ đạc trong phòng.

Cho đến khi ông ta bước thêm hai bước, mới thấy rõ bóng đen gầy gò ấy trông như một người đang cúi gằm đầu, khẽ lắc qua lắc lại.

Phó Lưu Hữu nheo mắt quan sát, vừa dò xét vừa thử gọi: "Vợ à?"

Bóng đen đó từ từ ngẩng đầu lên, lộ ra một gương mặt trắng bệch xanh xao, không chút huyết sắc, vô cùng xa lạ.

Gương mặt đó kinh dị tột cùng. Hai mắt trợn trừng, tròng đen gần như nuốt trọn cả hốc mắt. Mũi bị khoét rỗng, miệng thì bị kim chỉ khâu kín lại.

Nếu nó xuất hiện trong phim kinh dị Trung Quốc, chắc chắn sẽ bị cấm chiếu.

Nhìn thấy cảnh đó, đầu Phó Lưu Hữu như bị ai gõ mạnh một cái ong ong, hai mắt trợn tròn kinh hãi.

Ông ta muốn quay đầu bỏ chạy, nhưng cơ thể lại không chịu nghe lời, cứ đứng chôn chân tại chỗ.

"Là ông... đang gọi tôi sao?"

Cái miệng bị khâu chặt kia cố gắng mở ra, kéo rách cả thịt, máu đen túa ra theo khoé môi, nhỏ tong tong xuống nền gạch.

Tứ chi của nó vặn vẹo quái dị, từng chút từng chút trườn đến gần ông ta hơn.

Phó Lưu Hữu ngửi thấy mùi hôi thối gay gắt như xác chuột thối rữa dưới cống, lại như mùi tử thi phân huỷ bốc lên.

[Á! Đừng có đến gần tôi!]

Trong đầu Phó Lưu Hữu gào thét, tâm trí gần như sụp đổ.

Có lẽ là do sợ hãi đến tột cùng, ông ta bỗng vùng thoát khỏi cảm xúc tê liệt, hét lên một tiếng thảm thiết, quay người lao ra ngoài.

Vừa chạy, ông ta vừa ngoái đầu nhìn xem cái bóng có đuổi theo không.

Bóng đen ấy vẫn đứng im tại chỗ, há miệng cười toe toét, nghiêng đầu nhìn ông ta thích thú.

Không hiểu vì sao, trong lòng Phó Lưu Hữu bỗng dâng lên một nỗi bất an mãnh liệt.

Ông ta giảm tốc độ theo bản năng.

Ngay giây sau đó, một luồng hơi thối rữa như thốc thẳng vào mặt ông ta.

Bóng đen vừa nãy còn bị bỏ lại phía sau giờ đã treo ngược trên trần nhà, đột ngột áp sát mặt ông ta, đối diện trong gang tấc.

Nếu lúc nãy ông ta không giảm tốc độ thì giờ có lẽ hai bên đã "môi chạm môi" mất rồi!

Phó Lưu Hữu sợ đến nghẹt thở, mắt trợn ngược rồi ngất xỉu tại chỗ.

Trước khi mất ý thức, trong đầu ông vang lên một giọng nữ trong trẻo mà thản nhiên: "Tôi thấy ông có điềm đại hung."

Quay trở lại trung tâm tư vấn, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, Vân Quán Nguyệt thoát khỏi ứng dụng video ngắn: "Mời vào."

Cánh cửa mở ra, một người phụ nữ mặc vest công sở chỉnh tề dẫn theo một cô bé khoảng mười bốn, mười lăm tuổi bước vào.