Chương 363: Gửi gắm
Hai vong hồn mang theo hai hàng lệ máu, chậm rãi kể lại câu chuyện về gia đình mình.
Họ vốn là một gia đình ba người rất bình thường ở Làng Thái Cực. Ngày Tiểu Ngư ra đời, trong làng xuất hiện nhiều hiện tượng lạ. Không ít người cho rằng đó là điềm gở, thậm chí khuyên ba mẹ cô nên bỏ đứa trẻ này.
Nhưng ba Tiểu Ngư lập tức từ chối. Ông coi con gái là bảo vật, thề rằng sẽ bảo vệ nó đến cuối đời.
Dù dân làng nói gì, họ vẫn cưng chiều con bé như viên ngọc trong tay, chăm sóc từ nhỏ đến lớn.
Nhưng ông trời lại quá bất công với họ. Năm Tiểu Ngư lên ba, nhà xảy ra hỏa hoạn.
Ngọn lửa bùng cháy dữ dội, lan cả sang những nhà khác trong làng.
Vụ cháy ấy đã cướp đi cả hai vợ chồng, chỉ còn lại một mình Tiểu Ngư sống sót.
Dân làng càng tin rằng cô bé là điềm xui, là kẻ khắc cha khắc mẹ.
Lúc đó Tiểu Ngư mới ba tuổi. Theo lệ làng, đáng lẽ phải có người thân họ hàng đón về nuôi.
Nhưng vì ai cũng cho rằng cô là tai họa, không ai chịu nhận nuôi.
Cuối cùng, trưởng làng buộc phải đưa con bé về nhà chăm.
Nhắc đến đây, ba mẹ Tiểu Ngư càng đau lòng, máu mắt không ngừng rơi xuống.
Đứa con họ yêu thương hết mực, sau khi họ chết lại bị người ta đối xử như bóng đá qua lại, bảo sao không đau lòng?
Những lời ba mẹ kể, Tiểu Ngư chưa từng nghe bao giờ.
Tuy lanh lợi, nhưng suy cho cùng cô vẫn chỉ là đứa trẻ. Lúc này ngồi bên cạnh, sắc mặt trắng bệch, không rõ là bị dọa hay đang suy nghĩ điều gì.
Sau một lúc nức nở, ba mẹ cô bình tĩnh lại, chậm rãi nói:
"Chính vì quá lo cho con bé, nên vợ chồng tôi mới không chịu rời đi."
Họ cũng muốn đi đầu thai, nhưng Tiểu Ngư còn quá nhỏ, vì thế mới tình nguyện ở lại làm những vong hồn cô độc.
Nghe Tiểu Ngư nói, Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt liếc nhìn nhau, trong mắt cả hai đều thoáng hiện vẻ khó tin.
Những ngày gần đây Vân Quán Nguyệt sống trong trang viên, thường xuyên trò chuyện với ba người họ, cũng hiểu thêm không ít về dị thú trong Sơn Hải Kinh.
Phần lớn dị thú không bao giờ giao tiếp với con người, trường hợp như Vũ Sư Thiếp thật sự là hiếm có.
Vậy mà theo lời Tiểu Ngư, cô bé lại có thể thấu hiểu lòng dạ của Bạch Lộc?
Chuyện này thật sự khiến người ta khó tin nổi.
Thấy hai người cứ nhìn nhau không nói, ba mẹ Tiểu Ngư bắt đầu lo lắng.
Hai bóng ma chăm chăm nhìn Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt:
"Xin hai người, chúng tôi biết người chết thì nên đi đầu thai, nhưng thật sự là chúng tôi không thể đi nổi."
Vân Quán Nguyệt cũng cau mày. Dân làng này đúng là quá mê tín ngu muội.
Cô đã xem qua tướng mệnh của Tiểu Ngư. Đứa trẻ này có phúc khí, tuy mất cha mẹ từ nhỏ nhưng phúc phần của cha mẹ sẽ tiếp nối đến cô bé.
Sao có thể nói cô là điềm xui? Quá hoang đường.
Thấy hai người không lên tiếng, Tiểu Ngư ngẩng đầu:
"Ba mẹ em là hồn ma, nhưng chưa bao giờ làm hại ai. Họ chỉ quanh quẩn trong nhà, thậm chí chưa từng bước ra khỏi cổng."
Vân Quán Nguyệt cúi đầu, chạm tay lên cằm trầm ngâm. Từ lần đầu bước chân vào căn nhà này, cô đã nhận ra hai hồn ma ở đây chưa từng làm điều ác.
Nếu không phải vì vậy, cô đã ra tay từ sớm.
Thấy cả ba đều đang hồi hộp chờ đợi, cô giơ tay xua nhẹ:
"Không phải đạo sĩ nào cũng thích bắt ma đâu."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền