ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 364. Không lẽ ai cũng có vấn đề?

Chương 364: Không lẽ ai cũng có vấn đề?

Từ lần đầu Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ đặt chân đến đây, Tiểu Ngư đã chuẩn bị sẵn tinh thần cho ngày hôm nay. Nhưng chuẩn bị là một chuyện, đối mặt lại là chuyện khác. Dù sao cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ, phải rời xa ba mẹ, sao có thể không đau lòng? Cô bé lén quay mặt đi, gạt nước mắt.

Cùng lúc đó, ba mẹ Tiểu Ngư là hai linh hồn lưu lại dương gian quá lâu, chưa từng hại ai, nên hồn phách dần yếu đi. Nếu không nhanh chóng đưa họ về âm phủ, cứ cố ở lại nhân gian, nhẹ thì hóa lệ quỷ, nặng thì tan hồn nát vía. Vân Quán Nguyệt không cho gia đình họ thêm cơ hội do dự. Mà họ cũng chẳng còn thời gian để chần chừ nữa.

Sắc mặt Vân Quán Nguyệt trầm xuống, hai tay đặt trước ngực, không ngừng thay đổi động tác, kết ấn rồi cất giọng chậm rãi:

"Trời trong soi cửa trời, đất vững mở địa phủ, Quỷ Môn khai!"

Vừa dứt lời, trong căn nhà vốn yên tĩnh lập tức nổi lên từng trận gió lạnh. Chỉ vài giây sau, trước mặt họ hiện lên một luồng ánh sáng xanh mờ ảo. Một cánh cổng đá cao chừng hai người, khắc đầy hoa văn cổ xưa chầm chậm hiện ra. Cổng mở hé một khe, lộ ra hai khuôn mặt quỷ gần như giống hệt nhau, một trắng một đen.

Tuy lúc nãy Vân Quán Nguyệt nói sẽ tự mình tiễn họ về âm phủ, nhưng khi nhìn thấy cảnh tượng này, ba mẹ Tiểu Ngư vẫn sững người. Vị đạo trưởng Vân này rốt cuộc là ai? Cô lại có thể gọi thẳng cửa địa phủ hiện ra? Còn hai gương mặt quỷ kia là ai? Hắc Bạch Vô Thường thật sao? Họ tuy làm ma đã lâu, nhưng chưa từng tiếp xúc với hồn ma khác, chứ đừng nói là người của âm phủ. Cả hai vẫn giữ lối suy nghĩ của người trần, quay đầu nhìn Vân Quán Nguyệt, ánh mắt đầy khâm phục xen lẫn kinh ngạc.

Nhìn thấy hai vong hồn run rẩy trước mặt, ngay cả Hắc Bạch Vô Thường cũng hơi sững lại. Chưa kịp để Vân Quán Nguyệt lên tiếng, Hắc Vô Thường đã gật đầu:

"Đạo trưởng Vân yên tâm, cứ giao cho bọn tôi."

Bình thường Vân Quán Nguyệt gọi họ đến đều là để xử lý những trường hợp có điểm thưởng. Lần này không có điểm, nhưng giúp cô một tay cũng là lẽ nên làm. Hai người mặt lạnh như băng, tay cầm xích khóa hồn, chuẩn bị tiến đến ba mẹ Tiểu Ngư.

Tiểu Ngư vừa bước lên nửa bước, lại cố gắng kiềm chế dừng lại. Nếu cô bé tỏ ra lưu luyến, chỉ càng khiến ba mẹ thêm khó xử. Cô bé nở một nụ cười, vẫy tay với họ:

"Kiếp này hết rồi hẹn gặp lại ở kiếp sau nhé."

Ba mẹ Tiểu Ngư mắt đỏ hoe, cúi đầu thật sâu về phía Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt. Dù không nói lời nào, nhưng tất cả nỗi lòng đều dồn cả vào cái cúi chào ấy. Vân Quán Nguyệt khẽ gật đầu, xem như đã nhận lời gửi gắm.

Hắc Bạch Vô Thường đưa linh hồn họ vào cánh cổng đá, cửa từ từ khép lại. Một trận gió lạnh cuốn qua. Ngay khoảnh khắc cánh cổng biến mất, Tiểu Ngư không nhịn được nữa, ngồi thụp xuống đất, bật khóc nức nở. Vân Quán Nguyệt không nói gì, chỉ lặng lẽ đứng bên cạnh chờ cô bé khóc xong, rồi dịu dàng xoa đầu:

"Em nghĩ kỹ chưa? Muốn tiếp tục sống một mình ở Làng Thái Cực, hay đi cùng bọn chị?"

Tiểu Ngư ngẩng đầu, mắt vẫn hoe đỏ, sụt sịt mũi:

"Em xin lỗi, chị Vân em muốn ở lại."

Làng Thái Cực có luật làng. Cô bé có thể không quan tâm, nhưng cô bé biết ba mẹ luôn tuân thủ luật lệ.

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip