ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 400.1: Lối sống sót

Tối qua sau khi trở về, Vân Quán Nguyệt còn ghé phòng A Phi xem thử, lúc đó cậu ta ngủ rất yên. Nhưng vì giấc mơ kỳ lạ đêm qua, khi gặp lại Thương Nghiên Lễ vào sáng hôm sau, Vân Quán Nguyệt có chút lúng túng.

Dù chỉ thoáng qua, biểu cảm ấy vẫn không qua nổi ánh mắt Thương Nghiên Lễ. Anh khẽ lên tiếng:

"Em sao thế? Tối qua ngủ không ngon à?"

Vân Quán Nguyệt lắc đầu, đang phân vân có nên kể lại giấc mơ hay không thì A Phi từ bên cạnh bước tới.

"Anh Thương! Chị đẹp ơi, tối qua hai người ngủ không ngon hả?"

- Khi nói, trên mặt A Phi hiện lên nét ngại ngùng non nớt đặc trưng của một cậu thiếu niên. Cậu ta có vẻ căng thẳng, sợ rằng vì nhà quá đơn sơ nên khiến Vân Quán Nguyệt không ngủ được.

Vân Quán Nguyệt vội vã xua tay:

"Không sao đâu, đừng lo. Tối qua chị ngủ rất ngon."

Vì A Phi xuất hiện, cô đành nuốt lại những lời định nói.

"Vậy thì tốt rồi."

A Phi nở nụ cười nhẹ, nhưng Vân Quán Nguyệt lại nhận ra tinh thần A Phi rất tệ.

Cô hơi ngạc nhiên:

"Sao em trông mệt vậy? Tối qua không ngủ ngon hả?"

Lạ thật.

A Phi vừa lắc đầu vừa day thái dương:

"Cũng không đến nỗi mất ngủ, nhưng sáng dậy tự nhiên thấy đau đầu, kiểu gì cũng thấy không ổn."

Vân Quán Nguyệt lập tức cảm thấy có điều bất thường, liếc cậu ta một cái, nhíu mày:

"Trước khi tụi chị đến, từng có chuyện như vậy chưa?"

A Phi cố nhớ lại, sắc mặt dần trở nên nghiêm trọng. Nếu không phải Vân Quán Nguyệt hỏi, cậu ta cũng không để ý. Nhưng bây giờ nghĩ lại thì đúng là có thật.

Cậu ta nhăn mày nói:

"Trước đây cũng từng có cảm giác kiểu này, sau đó bên ngoài sẽ xuất hiện thêm thi thể."

Càng nói, sắc mặt A Phi càng tái đi, quay sang Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt, giọng thấp hẳn:

"Có khi nào lại sắp có chuyện không?"

Vân Quán Nguyệt vỗ nhẹ vai cậu ta:

"Đừng sợ, tụi chị ở đây rồi, sẽ không để chuyện gì xảy ra đâu."

Nụ cười nơi khóe môi và thần thái điềm tĩnh của cô mang lại cảm giác an toàn lạ lùng.

A Phi gật đầu, chẳng hiểu sao chỉ cần thấy Vân Quán Nguyệt là cậu ta thấy an tâm:

"À đúng rồi, tôi nấu bữa sáng rồi, mọi người ra ăn chút đi."

"Ừ." Vân Quán Nguyệt đã thấm mệt sau một đêm bôn ba.

Mọi người ngồi vào bàn ăn, đến cả A Phi cũng nhận ra tinh thần Trang Đồ Nam rất kém:

"Chú làm sao vậy? Mới một đêm mà trông như già đi cả chục tuổi ấy."

Trang Đồ Nam sắc mặt tệ thật sự, đến cả lời trêu chọc cũng không buồn đáp, chỉ mấp máy môi rồi im bặt. Hắn ta cầm lấy một chiếc bánh bao, mới cắn được vài miếng đã đặt xuống.

Thấy vậy, Thương Nghiên Lễ nhíu mày quay sang liếc nhìn Bạch Triết. Người kia cũng lộ vẻ khó hiểu. Tối qua hắn ta đã hiện nguyên hình để chữa thương cho Trang Đồ Nam, dù thế nào cũng không nên tệ đến mức này.

Vân Quán Nguyệt cầm lấy một cái bánh bao trắng. Cô vốn không thích ăn loại này, nhưng lúc này vẫn ăn hết cả cái trong một hơi. Phải ăn nhiều một chút mới đủ sức đối mặt với những chuyện hôm nay.

Tinh thần A Phi sa sút, thương thế của Trang Đồ Nam không cải thiện, tất cả đều là dấu hiệu báo động. Rất có thể là do Nữ hoàng Bích Lạc hoặc kẻ đeo mặt nạ đã ra tay. Bọn chúng chắc chắn biết họ đã vào Cẩm Thành nên đã bố trí trận pháp từ trước.

Khó xử nhất là lúc này, Vân Quán Nguyệt hoàn toàn không

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip