ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 401. .1: Không có một ai sống sót

Chương 401.1: Không có một ai sống sót

Vẻ mặt Vân Quán Nguyệt đầy căng thẳng, ánh mắt cô dán chặt vào bản đồ đường thủy mà Thương Nghiên Lễ vừa gửi đến trong điện thoại. Trong lòng, cô đã mơ hồ hiểu được kế hoạch của bọn họ.

Cô nhìn con kênh nước dưới chân, ngẩng đầu nói với Thương Nghiên Lễ:

"Trận pháp này quá lớn, mình cứ thử men theo dòng nước xem sao, biết đâu tìm được mắt trận."

Cứ thế, họ lần theo dòng nước mà đi. Quãng đường rất yên tĩnh, không một gợn sóng nào. Dòng nước trôi chậm rãi, dường như chẳng chút liên quan gì đến thế giới đang xoay vần ngoài kia.

Không biết đã đi bao lâu, lúc họ ngẩng đầu lên mới phát hiện bản thân đã ra khỏi Cẩm Thành từ lúc nào. Thương Nghiên Lễ và Vân Quán Nguyệt cùng lúc dừng lại, đưa mắt nhìn về phía trước. Anh nghiêng đầu, ra hiệu hỏi cô muốn tiếp tục hay dừng tại đây?

Vân Quán Nguyệt còn chưa kịp trả lời thì phía trước đột nhiên vang lên tiếng ồn ào náo nhiệt, như có rất nhiều người đang cười nói hớn hở. Tiếng động ấy rõ ràng có gì đó không đúng. Tiếng ồn không giống người, còn xen lẫn cả tiếng kêu của động vật.

Cả hai liếc nhìn nhau, lập tức hiểu ngay tình hình. Có vẻ họ không tìm được mắt trận theo đường nước, nhưng lại tình cờ lần ra đại bản doanh của con sói yêu xuất hiện đêm qua.

Trước khi bước tới, Vân Quán Nguyệt lấy ra hai lá bùa ẩn thân, đưa một tấm cho Thương Nghiên Lễ. Cô ngẫm nghĩ, lại rút thêm hai lá bùa phong tỏa khí tức. Thương Nghiên Lễ hiểu ý, dán bùa lên người ngay lập tức. Vừa đi được vài bước, hai người đã nghe thấy tiếng hét chói tai xé toạc không gian. Là tiếng người. Vân Quán Nguyệt lập tức siết chặt mày, bước chân nhanh hơn.

Khi họ đến được nơi phát ra tiếng hét, đập vào mắt là một khu biệt thự sang trọng. Bọn họ hiện đứng ngay ranh giới giữa Cẩm Thành và vùng ngoài thành. Căn nhà này rất có gu, không rõ trước đây thuộc về vị phú hào nào. Giờ thì người đã chết, hoặc đã dọn đi. Chỉ biết giờ đây căn biệt thự nồng nặc mùi hỗn tạp của các loài thú.

Từ lúc bước chân vào, Thương Nghiên Lễ đã vô thức nhíu mày. Nơi này khiến anh thấy cực kỳ khó chịu, một cảm giác buồn nôn dâng lên tận cổ họng. Nhờ có bùa chú, không một con yêu nào phát hiện ra sự tồn tại của hai người họ.

Con hồ ly vừa nãy hét lên đang vô cùng phấn khích, nắm chặt lấy một người đàn ông, gương mặt nhăn nhúm, răng nanh lộ ra đầy hung dữ. Người kia sắp cạn sinh khí, bị hồ ly giữ chặt, lắc mạnh đến mức không còn sức chống cự, gương mặt tái mét như đã mất nửa cái mạng.

Càng đi sâu vào trong, cảm giác ghê tởm lại càng tăng lên. Cẩm Thành không phải không còn người sống. Mà là những người sống sót đều bị bọn yêu quái bắt nhốt ở nơi này. Bị tra tấn đến gần chết, nửa sống nửa chết chẳng khác nào cái xác biết thở. Chỗ này chỉ còn bọn yêu quái là nói cười vui vẻ.

Ngoài con sói yêu từng xuất hiện hôm qua, còn có hồ yêu, báo yêu, chồn vàng yêu. Hầu như loài nào Thương Nghiên Lễ cũng nhận ra. Anh cúi đầu nhìn lá bùa dán trên người mình, nhướng mày nhìn sang Vân Quán Nguyệt. Vẫn là cô nhanh trí, dán bùa ẩn khí cho anh từ sớm. Nếu không, với mùi thần thú trên người anh, đám yêu quái kia nhạy cảm đến mức chỉ cần một hơi thở cũng đủ để phát hiện ra.

Vân Quán Nguyệt lặng lẽ lướt ngang qua đám yêu, hình thù mỗi con

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip