Chương 41: Loại bỏ hòn đá cản đường
Khi ông ta còn chưa đưa Phúc Vượng trở thành một trong những thương hiệu đồ ăn vặt lớn nhất nước, Phó Lưu Hữu và lão Lý đã quen biết nhau. Họ từng giúp đỡ nhau, cũng từng cùng nhau vượt qua giai đoạn gian khổ, động viên nhau tiến về phía trước. Sau này Phúc Vượng ngày càng phát triển, còn công ty của lão Lý thì đi xuống, quan hệ giữa hai người cũng dần trở nên xa cách. Mãi đến khi gặp lại nhau nhờ bạn bè chung, Phó Lưu Hữu nhớ đến quãng thời gian cùng nhau phấn đấu năm xưa, bèn chìa tay giúp một phen, để xưởng nhỏ của lão Lý có thể vận hành thuận lợi.
Thế nhưng, Phó Lưu Hữu lại không thể ngờ rằng người ra tay với mình lại là lão.
Đúng lúc này, Phó Lưu Hữu bị lời của bạn thân dọa cho giật nảy: "Cái gì? Lão Lý bị điện giật chết à? Khoan đã, tôi nhớ không nhầm thì lão ấy vừa được chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối mà? Không nằm yên trong bệnh viện, lại mò đến rủ ông đi câu cá sao?"
Bạn ông ta giải thích: "Ban đầu tôi cũng thấy lạ. Nhưng lão Lý bảo bệnh viện chẩn đoán sai, thật ra cơ thể lão rất khoẻ, hoàn toàn không bị ung thư giai đoạn cuối gì cả. Nhưng mà hôm nay tôi gặp lão ấy, thấy tình trạng đúng là không tệ chút nào. Da dẻ hồng hào, tinh thần còn có vẻ tốt hơn cả tôi. Ôi, dạo gần đây vì chuyện công ty mà tôi lo đến rụng cả tóc rồi."
Lời giải thích ấy nghe quá gượng ép. Dù gì bệnh viện mà lão Lý đến cũng đâu phải dạng tầm thường. Thiết bị y tế và bác sĩ ở đó đều là những người giỏi nhất, chẳng thể nào lại chẩn đoán nhầm bệnh nặng như vậy được.
"Thôi, không nói nữa. Sắp tới ông chuẩn bị đến nhà lão Lý dự tang lễ đi là vừa. Tôi phải ra đồn công an làm biên bản đây, may mà khu vực câu cá có camera giám sát, chứ không thì dù tôi có mười cái miệng cũng khó mà biện minh được."
Bạn ông ta thở dài rồi cúp máy. Tiếng tút tút vọng ra từ đầu dây bên kia khiến Phó Lưu Hữu đứng sững tại chỗ, lặng người hồi lâu.
Thế nhưng, Phó Lưu Hữu lúc này lại chẳng còn để tâm đến lời bạn nói nữa. Ông ta nhớ lại lời Vân Quán Nguyệt vừa nói rằng kẻ sử dụng bùa đổi mệnh, chẳng mấy chốc sẽ bị phản phệ bởi chính lá bùa ấy. Chẳng lẽ, người muốn lấy mạng ông ta, chính là lão Lý?
Phó Lưu Hữu vô thức quay đầu nhìn về phía Vân Quán Nguyệt, thấy cô đang chăm chú ngắm nghía những món đồ sưu tầm được ông ta đặt trên kệ.
"Bác sĩ Vân."
Vân Quán Nguyệt quay lại nhìn ông ta, như đã đoán ra được điều ông ta muốn hỏi, khẽ nhướng mày: "Lòng người vốn khó lường, ngài Phó, tôi nghĩ ông còn hiểu điều đó rõ hơn cả tôi mới phải."
Phó Lưu Hữu không nói gì nữa.
"Vấn đề đã được giải quyết rồi. Ông chỉ cần nhớ kỹ lời tôi dặn, từ nay hãy chịu khó tắm nắng nhiều hơn, làm nhiều việc thiện một chút."
Vân Quán Nguyệt chậm rãi bước về phía cửa: "Không còn sớm nữa, tôi xin phép về trước."
Phó Lưu Hữu "à" một tiếng, bừng tỉnh khỏi những cảm xúc tiêu cực, xoa xoa tay nói: "Bác sĩ Vân, hay là cô ở lại ăn tối luôn nhé? Bảo mẫu nhà tôi nấu ăn rất ngon."
"Có dịp tôi sẽ ghé."
Cô nhìn đồng hồ: "Bệnh nhân của tôi sắp liên hệ rồi."
Nghe vậy, Phó Lưu Hữu cũng khó lòng níu kéo, tiếc nuối móc điện thoại ra: "Bác sĩ Vân, có thể kết bạn không?"
Vân Quán Nguyệt lấy điện thoại, thêm liên hệ với ông ta. Phó Lưu Hữu hỏi xin số tài khoản của cô rồi chuyển khoản ba triệu ngay lập tức.
Chưa dừng lại ở đó, ông ta còn đích thân lái xe đưa Vân Quán Nguyệt về trung tâm tư vấn tâm lý.
"Bác sĩ Vân, nếu sau này gặp chuyện gì rắc rối, cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào nhé."
Khuôn mặt tròn trĩnh của Phó Lưu Hữu khi nở nụ cười hiền hoà nom cực kỳ dễ mến.
Vân Quán Nguyệt giơ tay làm ký hiệu "ok", không ngoảnh đầu lại mà bước thẳng vào sảnh lớn.
Đợi bóng dáng cô khuất hẳn, Phó Lưu Hữu mới từ từ kéo kính xe lên, nụ cười trên môi cũng tắt theo. Ông ta lấy điện thoại, gọi thẳng cho người phụ trách livestream.
"Ngài Phó?"
"Bác sĩ Trình đúng là giỏi, nhưng bác sĩ Vân còn giỏi hơn gấp trăm ngàn lần. Vấn đề của tôi đã được cô ấy giải quyết rồi, cho nên, trận đấu này theo tôi, người chiến thắng là bác sĩ Vân."
Người phụ trách sững người: "Ngài Phó, ý ngài là gì vậy?"
Phó Lưu Hữu nhướng mày: "Nghĩa trên mặt chữ đó, không hiểu sao?"
[Chuyện bùa đổi mệnh tuyệt đối không thể tiết lộ. ]
Phó Lưu Hữu hiểu rất rõ điều đó.
Ngón tay ông ta gõ nhẹ lên vô lăng, bịa bừa: "Bác sĩ Trình phải cần đến mấy liệu trình mới có thể chữa khỏi bệnh cho tôi, còn bác sĩ Vân thì chưa tới hai tiếng là giải quyết xong toàn bộ vấn đề."
Người phụ trách nắm được điểm mấu chốt, bình tĩnh phản bác: "Ý ngài Phó là, bác sĩ Vân đã liên hệ riêng với ngài?"
Mặt Phó Lưu Hữu không đổi sắc: "Không phải. Là tôi thấy bác sĩ Vân rất đáng tin, nên chủ động liên hệ riêng với cô ấy."
[Hừ! Đừng hòng dội nước bẩn lên đầu bác sĩ Vân. ]
Ông ta đang muốn tìm cách xây dựng quan hệ tốt đẹp với cô, sao có thể để cô gặp rắc rối được?
Người phụ trách: "Ngài Phó, cách làm của ngài không đúng với quy định."
Nghe vậy, Phó Lưu Hữu hừ lạnh: "Quy định gì chứ? Chẳng phải ai chữa khỏi bệnh nhanh hơn thì người đó giỏi hơn à?"
"Ngài Phó, không thể nói vậy được."
Thấy đối phương có ý muốn tranh cãi, Phó Lưu Hữu bắt đầu mất kiên nhẫn, ném lại một câu: "Dù sao đến lúc đó tôi cũng không công nhận là bác sĩ Trình đã chữa khỏi cho tôi."
Nói xong ông ta dứt khoát cúp máy, còn tiện tay chặn luôn số người phụ trách.
Người phụ trách: "..."
Hắn ta báo lại cho Trình Hiến Xuyên.
Trình Hiến Xuyên vừa nghe xong thì tức giận đến sôi máu.
Gã như một con bò tót nổi điên, đi tới đi lui trong phòng: "Con khốn! Con đàn bà khốn kiếp!"
Hai bàn tay Trình Hiến Xuyên siết chặt thành nắm đấm: "Cô ta phá hết kế hoạch của tôi! Con khốn!"
"Trình, bình tĩnh lại."
Người đàn ông ngoại quốc tóc vàng ngồi trên sofa, lơ lớ nói tiếng phổ thông: "Chỉ là một người phụ nữ thôi mà. Nếu cô ta cản đường anh, vậy thì cứ làm cô ta biến mất thôi."
Hắn ta nở một nụ cười khó coi đến buồn nôn: "Trình, mấy chuyện thế này, anh vốn rất giỏi mà."
Nghe vậy, Trình Hiến Xuyên chậm rãi dừng bước, quay đầu lại nhìn gã tóc vàng, ánh mắt hai người giao nhau.
Bầu không khí thoáng trầm xuống, sau đó, cả hai đồng thời nở một nụ cười ngầm hiểu.
[Phải rồi. ]
[Đá chắn đường, thì chỉ cần ra tay dọn sạch là được. ]
Tâm trạng bức bối của Trình Hiến Xuyên cuối cùng cũng được xoa dịu đôi chút. Gã bước đến tủ rượu, tiện tay lấy một chai vang đỏ, rót đầy hai ly.
Hai người cụng ly, chẳng cần nói gì thêm.
Vân Quán Nguyệt trở về trung tâm tư vấn chưa lâu thì Diệp Vô Song đã cầm tờ kết quả quay về văn phòng, sắc mặt âm trầm.
"Cô Diệp, uống chút nước nóng chứ?"
Vân Quán Nguyệt hỏi.
Sắc mặt Diệp Vô Song tối như có thể nhỏ ra mực. Tờ giấy kết quả trong tay cô ta bị siết nhăn nhúm biến dạng.
Trước lời đề nghị của Vân Quán Nguyệt, Diệp Vô Song hít sâu một hơi: "Không cần, cảm ơn."
Vân Quán Nguyệt liếc qua tờ báo cáo, đuôi mày khẽ nhướng lên.