Chương 40: Bị điện cao thế giật chết luôn rồi
"Cái gì cơ?" Phó Lưu Hữu kinh ngạc thốt lên.
Vân Quán Nguyệt bước vào phòng, chỉ hai ba bước đã đến gần chiếc hộp gỗ đặt trên bàn, nhấc nó lên xem xét kỹ lưỡng. Ngón tay cô mảnh khảnh, trắng nõn, nổi bật rực rỡ trên nền gỗ đen đỏ của chiếc hộp, khiến cả cái hộp cũng dường như trở nên tinh tế hơn.
Phó Lưu Hữu nhìn theo ánh mắt của Vân Quán Nguyệt, dừng lại nơi chiếc hộp gỗ kia, chăm chú ngắm nghía một lúc mới lục lại được chút ký ức có liên quan. "Thứ này được gửi kèm với mấy món đấu giá hôm trước. Tôi nhớ là mình không hề đấu giá nó, nhưng bên đấu giá nói là quà tặng thêm. Tôi thấy cái hộp này trông khá tinh xảo nên giữ lại, để đó luôn. Bác sĩ Vân, nó có vấn đề sao?"
Vân Quán Nguyệt thử mở nắp hộp.
Phó Lưu Hữu thấy vậy liền nói: "Tôi từng thử rồi, không mở được..."
Ông ta chưa dứt lời, chiếc hộp gỗ đã bị Vân Quán Nguyệt mạnh tay tháo tung. Một tờ bùa đỏ trong hộp rơi xuống đất, mùi hôi tanh mục rữa thoát ra, nồng nặc đến khó chịu.
Phó Lưu Hữu: "..." Cú tát này đúng là đến nhanh như lốc xoáy.
Ông ta theo phản xạ cúi người định nhặt tờ bùa đỏ dưới đất lên.
"Đừng động vào." Vân Quán Nguyệt ngăn lại, rồi cúi xuống nhặt tờ bùa.
Loại bùa đỏ này khác hoàn toàn với loại màu vàng thông thường. Chạm vào dính dớp, giống như trên giấy có thứ chất lỏng đặc biệt nào đó, lạnh thấu xương, luồng khí lạnh còn muốn chui thẳng vào cơ thể cô, nhưng đã bị cản lại. Chữ chú trên lá bùa cũng là màu đỏ đen, nhìn vào thôi đã thấy điềm chẳng lành.
Vân Quán Nguyệt cau mày, ánh mắt càng lúc càng nặng nề.
"Bác sĩ Vân, sao vậy?" Sắc mặt bác sĩ Vân nghiêm túc quá mức khiến ông ta cảm thấy bất an.
"Đây là bùa đổi mạng." Vân Quán Nguyệt cầm tờ bùa đỏ trong tay, giọng hơi trầm: "Đổi mạng, nghe tên là biết. Một mạng đổi một mạng. Ai đó muốn dùng mạng ông để đổi lấy mạng hắn."
Không chỉ vậy, người bị đổi mạng không chỉ mất mạng, mà vận may gốc vốn thuộc về người đó cũng sẽ bị chuyển sang cho kẻ sử dụng bùa.
Phó Lưu Hữu xuất thân tay trắng, từng bước gây dựng nên một trong những thương hiệu đồ ăn vặt lớn nhất nước, chứng tỏ số mệnh ông ta không tầm thường. Chẳng trách bị người khác nhắm vào để lấy mạng đổi vận.
"Cái, cái gì cơ?" Phó Lưu Hữu trợn trừng mắt: "Sao lại có thứ độc ác đến vậy? Vậy phải làm sao bây giờ, bác sĩ Vân, tôi chưa muốn chết đâu!"
Vân Quán Nguyệt khẽ nhấc tờ bùa lên: "Yên tâm, có tôi ở đây rồi. Nhưng tôi cần một vài thứ. Phiền ông chuẩn bị giúp tôi."
Liên quan đến mạng sống của mình, Phó Lưu Hữu lập tức gật đầu: "Không vấn đề gì! Tôi gọi trợ lý đi mua ngay!"
Ông ta còn thưởng thêm tiền cho trợ lý. Người kia chưa đầy nửa tiếng đã lao đến tận biệt thự với đầy đủ những gì Vân Quán Nguyệt cần. Mấy món đồ này tuy không nhiều nhưng hơi kỳ quặc.
Trên đường đi mua, trợ lý còn lẩm bẩm không hiểu sếp nhà mình định làm trò gì. Nếp than thì thôi đi, sao còn đòi máu chó mực? Còn phải là máu chó đực chưa triệt sản, làm hắn ta cật lực lượn khắp chợ chó để tìm cho bằng được. Ngoài những thứ kia, còn phải có một con gà trống lớn, mào phải to, nhìn phải oai phong lẫm liệt.
Vốn dĩ lúc mang đồ đến, trợ lý còn định hỏi vài câu. Kết quả là ông chủ vừa nhận đồ xong chỉ nói: "Thưởng thêm nửa năm lương.", rồi hối hả quay người chạy vào biệt thự, như thể phía sau có quỷ. Trợ lý đành ôm một bụng nghi vấn rời đi.
Phó Lưu Hữu tay trái xách một con gà, tay phải ôm túi nếp than trộn máu chó đen, lao thẳng vào phòng khách như thi chạy nước rút: "Bác sĩ Vân! Đồ đến rồi!"
"Được rồi." Vân Quán Nguyệt gật đầu: "Cởi đồ ra."
Phó Lưu Hữu giật mình, ngượng ngùng nói: "Hả? Bác sĩ Vân, như vậy có ổn không?"
Vân Quán Nguyệt liếc ông ta một cái: "Không cởi thì ông chết."
Phó Lưu Hữu không nói thêm lời nào, lập tức cởi áo. Tốc độ nhanh đến mức khó tin, có khi còn đủ tiêu chuẩn phá kỷ lục Guinness.
Vân Quán Nguyệt cầm bút lông sói lấy từ thư phòng của ông ta, chấm vào túi máu chó đen, vẽ chú thuật lên phần thân trên trần trụi của ông ta. Sau khi vẽ xong vẫn còn dư khá nhiều máu chó đen, cô tiện tay bốc một nắm nếp ngâm máu cho con gà trống ăn.
"Phó tiên sinh, lát nữa tôi sẽ ép bùa đổi mệnh trong người ông ra ngoài. Có thể sẽ hơi đau, ông phải cố chịu. Khi nó ra khỏi cơ thể, ông phải lập tức bắt lấy rồi đút vào miệng con gà trống. Hiểu chưa?" Vân Quán Nguyệt dặn.
Phó Lưu Hữu căng thẳng gật đầu lia lịa: "H. . hiểu rồi."
Vân Quán Nguyệt đứng thẳng, hai tay chắp trước ngực kết ấn rất nhanh, miệng đọc chú không ngừng. Sau đó, cô bức ra một giọt máu từ đầu ngón tay, vẩy thẳng lên trán Phó Lưu Hữu.
Trán ông ta lập tức nóng rát. Có thứ gì đó đang ngọ nguậy dưới lớp da. Mỗi lần nó cử động, mấy ký hiệu vẽ bằng máu chó cũng nóng lên theo, cảm giác như khắp người ông ta đều bị kim châm. Đau thì Phó Lưu Hữu không sợ, chỉ là cảm giác có vật gì bò trong cơ thể khiến ông ta thấy lạnh sống lưng.
Vài phút sau, ông ta cảm nhận được có thứ gì đó đang chui ra từ tai mình. Nghĩ đến lời Vân Quán Nguyệt dặn, ông ta lập tức túm lấy vật vừa chui ra, nhét nó vào mỏ con gà trống. Dường như cảm nhận được sự gấp gáp của ông ta, con gà trống ngẩng cổ, đớp lấy khối đen sì. Gà trống ngẩng cao đầu, vỗ cánh gáy vang một tràng.
Phó Lưu Hữu quay lại nhìn Vân Quán Nguyệt, sốt ruột hỏi: "Bác sĩ Vân, vậy là xong rồi hả?"
"Ừ. Mấy ngày tới ông có thể hơi xui xẻo, cứ chịu khó ra nắng nhiều, làm việc thiện. Qua được mấy hôm là ổn."
Phó Lưu Hữu ngập ngừng: "Bác sĩ Vân, tôi muốn biết, là kẻ độc ác nào muốn hại tôi?"
Vân Quán Nguyệt nhếch môi, nhưng đáy mắt không hề có ý cười: "Loại bùa độc như vậy nếu thất bại sẽ bị phản phệ. Ông chỉ cần để ý xem người nào bên cạnh mình gặp chuyện chẳng lành thì rất có thể người đó chính là hung thủ muốn hại ông."
Phó Lưu Hữu còn định hỏi thêm, thì đúng lúc đó điện thoại trong túi quần ông ta reo lên. Ông ta nén lại sự nghi hoặc, bắt máy.
Đầu dây bên kia hét lên thất thanh: "Lão Phó ơi! Lão Lý gặp chuyện rồi! Tôi đang đi câu cá với lão ấy! Lưỡi câu của lão văng trúng dây điện cao thế! Bị điện giật chết luôn rồi!"