Chương 422.1: Trở về trang viên
Tối hôm đó, khi vừa trở về khách sạn nghỉ ngơi ở Vũ Thành, Vân Quán Nguyệt nhận được điện thoại của Bố Phi Bạch.
Vừa bắt máy, bên kia đã nghe giọng nghèn nghẹn, đầy nước mắt.
"Đạo hữu Vân, tôi mơ thấy sư muội. Cô ấy nói mình chết rất thảm, xác bị xé thành từng mảnh. Cô ấy còn không biết mình đang ở đâu nữa, tội nghiệp lắm."
Người đàn ông vốn từng kiêu ngạo ngút trời, giờ đây nói từng câu như muốn khóc, giọng run run như thể sắp sụp đổ đến nơi.
Vân Quán Nguyệt còn chưa kịp trả lời, thì giọng của Trang Đồ Nam ở đầu dây bên kia đã vang lên rõ mồn một:
"Quán Nguyệt, đừng để ý đến nó. Chỉ là một giấc mơ thôi! Thằng ngốc này mơ xong khóc lóc om sòm nãy giờ rồi."
Bố Phi Bạch kích động phản bác:
"Tôi cũng là thiên sư đấy! Những giấc mơ của tôi có khả năng tiên tri, tuyệt đối không phải mơ linh tinh!"
"Huống chi, sư muội không phải người lạ. Tôi và cô ấy tâm linh tương thông. Tôi mơ thấy cô ấy, chắc chắn là cô ấy đã gặp chuyện!"
Trang Đồ Nam lạnh lùng cười:
"Gặp chuyện gì chứ? Tôi nghe nói hai người chẳng có quan hệ gì với nhau cả."
Bố Phi Bạch nghẹn lời. Quả thật, trước khi Nam Cung Y Y xảy ra chuyện, hắn ta chưa từng thể hiện rõ tình cảm của mình. Nhưng nói họ không có tình cảm gì thì hắn ta không chấp nhận.
Hắn ta nghiêm giọng:
"Tôi và tiểu sư muội có tình cảm sâu đậm, cô ấy là người tôi yêu nhất. Tôi mơ thấy cô ấy, chắc chắn không phải ngẫu nhiên."
"Đạo hữu Vân, cô nghe rõ chưa? Làm ơn, giúp tôi tìm cô ấy đi."
Lời nói lần này của Bố Phi Bạch khiến Vân Quán Nguyệt hơi bất ngờ. Không ngờ hắn ta dám thừa nhận lòng mình.
Chỉ tiếc rằng, tình cảm đến muộn, chẳng khác nào rác rưởi.
Xét riêng giấc mơ này, Vân Quán Nguyệt đồng tình với Bố Phi Bạch. Nam Cung Y Y rất có khả năng đã gặp chuyện, nên hắn ta mới có thể mơ thấy cô ta như vậy.
Nhưng người cũng đã chết rồi, giờ mới chịu nói thích người ta thì có ích gì?
Vân Quán Nguyệt hơi nhíu mày, thầm thở dài.
Cô gật đầu:
"Tôi hiểu rồi. Nhưng anh cũng là thiên sư, chẳng lẽ chưa từng nghĩ đến chuyện đi tìm hồn phách của Nam Cung Y Y sao?"
Bên kia điện thoại im lặng một lúc rồi Bố Phi Bạch cười khổ:
"Tất nhiên tôi đã thử, tôi dùng đủ mọi cách nhưng không sao tìm được hồn cô ấy."
Trang Đồ Nam lại xen vào:
"Chuyện đó còn phải hỏi sao? Cô ấy bị Nữ hoàng Bích Lạc nhập vào người. Nếu thực sự chết rồi, hồn phách chắc chắn đã bị Bích Lạc nuốt sạch, anh muốn tìm cũng vô ích thôi."
Vân Quán Nguyệt đưa tay xoa trán. Tài làm đạo cụ của Trang Đồ Nam thì giỏi đấy, nhưng cái miệng đúng là khiến người ta phát bực.
Giữa lúc hai người vẫn đang tranh cãi, Trang Đồ Nam dứt khoát ngắt luôn cuộc gọi của Bố Phi Bạch.
Thấy cô còn cầm điện thoại trên tay, Thương Nghiên Lễ khẽ lắc đầu:
"Đừng để ý đến bọn họ. Có Bạch Triết ở đó, để cậu ấy xử lý là được."
Vân Quán Nguyệt gật đầu, khẽ chau mày. Nếu không phải có Bạch Triết ở đây canh chừng, cô thật sự sợ hai tên này sẽ làm nổ tung cả trang viên.
Thực tế, tình hình ở Vũ Thành phức tạp hơn họ tưởng rất nhiều. Vân Quán Nguyệt, Thương Nghiên Lễ và A Phi ở lại nơi này, đã mấy ngày không rời đi, để điều tra rõ ngọn ngành.
Bề ngoài, Vân Quán Nguyệt không chủ động ra tay giúp đỡ, mọi chuyện đều để huyền môn tự
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền