Chương 423.1: Sơn Hải Kinh
Từ Vũ Thành trở về, họ đi máy bay, sau đó lên xe do Thương Nghiên Lễ đã chuẩn bị sẵn.
Chiếc xe từ tốn tiến vào khuôn viên trang viên, A Phi ngồi phía sau không ngừng trầm trồ:
"Trời ơi, chỗ này là đâu vậy? Thời tiền sử hả? Rừng rậm nguyên sinh à?"
Từ khi có ý thức đến giờ, cậu ta chưa từng thấy nơi nào có hệ sinh thái tốt đến thế.
Ngồi bên cạnh, Vân Quán Nguyệt khẽ nói:
"Trang viên nằm bên trong, là nơi bọn chị ở. Chỗ này là công viên rừng tự nhiên, có rất nhiều bạn của em cũng sống ở đây, em có thể rủ họ chơi cùng bất cứ lúc nào."
A Phi gật đầu mạnh, cậu thầm nghĩ, biết vậy thì đã theo họ về sớm hơn rồi. Khu rừng này đúng là tuyệt vời quá mức!
Về đến trang viên, trời đã tối hẳn. Trang Đồ Nam, Bạch Triết, Tiểu Ngư và Bố Phi Bạch đã đứng đợi sẵn. Chiếc bàn dài được dọn ra sân, xung quanh treo đầy đèn dây sáng rực, không khí ấm áp và rộn ràng vô cùng.
Ngay lập tức, A Phi thấy một cô gái nhỏ mặc tạp dề. Cô bé xinh xắn dễ thương đến mức khiến cậu ta lập tức bỏ rơi Vân Quán Nguyệt, lao nhanh về phía cô bé.
"Chào bạn, mình là A Phi, còn bạn là..."
Cậu ta nhìn Tiểu Ngư từ trên xuống dưới, đang tò mò không biết cô bé là dị thú gì.
Tiểu Ngư vốn không nhận ra A Phi là gì, chỉ nghĩ cậu ta là bạn đồng trang lứa. Cô bé hơi đỏ mặt, nhanh chân chạy đến bên cạnh Vân Quán Nguyệt:
"Chị Vân, chị về rồi à? Mau thử món cá em nấu xem có ngon không nhé!"
Từ ngày đến sống ở trang viên, Tiểu Ngư lúc nào cũng vui vẻ. Hết nghiên cứu món mới lại chơi đùa với các dị thú. Linh lực của cô rất thuần khiết, đặc biệt được bọn chúng quý mến. Cuộc sống ở đây đối với cô bé như cá gặp nước.
Sau khi Trang Đồ Nam và Bạch Triết trở về, cũng đưa cho cô bé rất nhiều sách, thậm chí còn trực tiếp kèm học. Dù sao Tiểu Ngư cũng là con người, vẫn phải học hành như bao người khác.
Trang Đồ Nam đứng bên cạnh vươn tay khoác lấy cổ A Phi, cười trêu:
"Nhóc con, vừa tới nơi đã vội bắt chuyện với con gái rồi, không thèm chào anh một câu à?"
Hắn ta ghé sát, khẽ thì thầm vào tai cậu ta:
"Đừng nhìn nữa, con bé là người."
Vân Quán Nguyệt nở nụ cười nhẹ nhìn Tiểu Ngư, để mặc cô bé kéo mình ngồi xuống bàn. Mùi thơm lan tỏa khiến lòng cô dịu lại. Trang viên này với cô, chính là nhà. Chỉ cần quay về đây, là thấy bình yên.
Thấy hai người ngồi xuống, Trang Đồ Nam liền đè A Phi ngồi cạnh mình:
"Lại đây, uống với anh mấy ly nào."
A Phi vùng vẫy, đẩy tay hắn ta ra:
"Chú gì ơi, em là vị thành niên đấy nhé, chưa được uống rượu đâu."
Nghe xong, mắt Trang Đồ Nam trợn to:
"Nhóc con, mặt dày đến mức này là đỉnh đấy!"
Bên cạnh, Bạch Triết nhíu mày, đưa tay bóp trán:
"Thôi đủ rồi. Mới về tới mà đã ầm ĩ cả trang viên."
Bố Phi Bạch thì như lạc lõng giữa đám đông, ngồi một mình uống rượu, miệng lẩm bẩm mãi không ngừng:
"Sư muội, sư muội..."
Vân Quán Nguyệt hoàn toàn phớt lờ họ, Tiểu Ngư gắp món nào thì cô nếm món đó, ánh mắt cứ sáng lên liên tục. Ngon thật đấy. Quá ngon là đằng khác!
Ăn được một lúc, dưới sức ép của Trang Đồ Nam và Bố Phi Bạch, mọi người lần lượt nâng ly.
Bất ngờ, Trang Đồ Nam đứng dậy, giơ cao ly rượu: "Hôm nay mọi người đều có mặt đông đủ, nhất định phải
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền