Chương 60: Đôi mắt lạnh như băng
Vân Quán Nguyệt bước đến cổng trang viên, nam thanh nữ tú ăn mặc sang trọng lướt ngang đều không kiềm được mà ngoái đầu nhìn cô, trong mắt là đủ kiểu cảm xúc khó đoán.
Cùng lúc ấy, Phó Lưu Hữu cũng ăn diện rất chỉnh tề, bộ vest đặt may ôm dáng vừa vặn, tiếc là không che được cái bụng phệ.
Ông ta đi một mình, không có phu nhân đi cùng.
"Bác sĩ Vân!"
Phó Lưu Hữu vô thức xoa bụng:
"Hôm nay đông người quá, tôi bảo vợ ở nhà nghỉ ngơi, lỡ chen lấn va chạm thì khổ. Bác sĩ Vân, chúng ta vào thôi."
Vân Quán Nguyệt khẽ gật đầu.
Hai người sóng bước tiến về phía trước, Phó Lưu Hữu tụt lại nửa bước, đưa thiệp mời cho quản gia đang đứng chờ ở cổng.
Quản gia đầu tóc bạc trắng, mặc đồng phục chỉn chu, phong thái nhã nhặn, sống mũi đeo kính, dây xích mạ vàng vắt ra sau tai.
"Mời quý khách vào trong."
Quản gia ngẩng đầu nhìn Vân Quán Nguyệt, mỉm cười lễ độ:
"Chúc quý khách có một buổi tối vui vẻ."
Sau đó, Vân Quán Nguyệt và Phó Lưu Hữu bước vào lối nhỏ quanh co trồng đầy những loài hoa và thảo dược quý hiếm, ánh đèn không xa chiếu rọi lên cánh hoa đang nở rộ.
Bướm ong bay lượn, hương thơm nhè nhẹ vấn vương nơi chóp mũi.
Ánh mắt Vân Quán Nguyệt dừng trên mảnh vườn, khẽ nhướng mày kinh ngạc.
Bên cạnh mấy loài hoa quý kia lại mọc xen những bụi cỏ tưởng chừng bình thường nhưng đều là dược liệu cực hiếm, cực kì khó trồng.
Không trách Phó Lưu Hữu nói nhà họ Thương rất giàu có, chỉ nhìn phần nổi này đã thấy không tầm thường.
Tiếp theo, khi cả hai tiến vào sân sau trang viên, Vân Quán Nguyệt nhận thấy nơi này đủ sức chứa cả vạn người, xung quanh bày bàn tiệc với rất nhiều loại bánh ngọt tinh xảo.
Dàn phục vụ mặc đồng phục chỉnh chu, mỉm cười đi lại giữa đám đông.
Vừa vào sân sau đã có người bắt chuyện Phó Lưu Hữu, mấy người đàn ông bảnh bao tóc chải bóng lộn, tay cầm ly rượu sóng sánh.
"Ôi chà! Giám đốc Phó cũng đến à! Lâu lắm không gặp, sao trông ông lại trẻ ra thế?"
Nhưng ánh mắt họ lập tức bị hút về phía Vân Quán Nguyệt, lời định nói đổi hướng.
"Giám đốc Phó, vị tiểu thư đây là?"
"Sao nay không dẫn theo phu nhân? Trước thấy đi đâu cũng có bà ấy mà, hay là... có người mới rồi?"
"Đừng nói bậy! Tưởng ai cũng giống cậu chắc?"
Phó Lưu Hữu trừng mắt:
"Cô Vân đây là ân nhân cứu mạng của tôi. Vợ tôi đang mang thai, đông người thế này tôi không yên tâm để bà ấy theo."
Thật ra, Phó Lưu Hữu không ưa gì bọn họ. Toàn loại lắm tiền nhiều tật, bên trong giữ vợ, bên ngoài nuôi nhân tình.
Nhưng thương trường xã giao đôi khi vẫn phải giữ mặt mũi cho nhau.
"Tôi có chuyện phải làm, hôm khác nói chuyện sau. Bác sĩ Vân, mời bên này."
Cách Phó Lưu Hữu cắt ngang lạnh tanh khiến mấy kẻ kia tái mặt, muốn phản bác cũng không kịp.
Vân Quán Nguyệt đảo mắt nhìn họ một lượt.
Mặt mũi ai nấy trắng bệch xanh xao, đi đứng lảo đảo, giọng nói yếu ớt điển hình của đối tượng bị hút cạn sinh khí.
Kiểu người này chẳng sống được bao lâu.
Cô không thèm chấp với mấy kẻ đoản mệnh, lặng lẽ bước theo Phó Lưu Hữu.
Ông ta dẫn cô tới nhóm bạn thân quen nhất của mình. Đúng là
"ngưu tầm ngưu, mã tầm mã"
, người trong nhóm này phẩm chất đều khá ổn.
"Này lão Phó, sao hôm nay không đưa vợ theo thế? Cô gái này là ai vậy?"
"Ông làm thế không được đâu nha, tôi méc chị dâu bây giờ!"
"Lão Phó..."
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền