Chương 61: Mẹ nó, ai xì hơi ở đây vậy?
Lục Tư Dữ nghe thấy tiếng xì xào bàn tán xung quanh nhưng xưa nay hắn ta vốn không để tâm người khác đánh giá gì về mình. Ánh mắt hắn ta dán chặt vào bóng hình nổi bật trong chiếc váy đỏ rực phía trước.
Cùng lúc đó, Vân Quán Nguyệt chạm mắt hắn ta, khẽ nhướng mày, rồi ánh nhìn khẽ chuyển sang người phụ nữ mặc váy trắng đứng cạnh Lục Tư Dữ.
Người phụ nữ có vóc dáng mảnh mai, trang điểm nhẹ nhàng, hàng mày liễu hơi nhíu lại, vẻ mặt mong manh yếu ớt khiến người ta dễ nảy sinh lòng thương cảm.
Cô ta như chú thỏ trắng bị kinh động, nép sát vào người Lục Tư Dữ, khơi dậy bản năng muốn che chở của người đối diện.
[Chắc đây là nữ chính trong tiểu thuyết, Bạch Giai Dao nhỉ?]
Vân Quán Nguyệt lặng lẽ quan sát nữ chính, khởi động dị năng nhưng đúng như dự đoán, trước mắt cô chỉ toàn là một màn sương xám mù mịt.
Quả nhiên, dị năng của cô không có tác dụng với nhân vật chính trong truyện.
Ngay lúc cô vừa định thu ánh mắt lại thì Lục Tư Dữ đã sải bước đến gần, nắm chặt cổ tay cô.
"Sao cô lại ở đây? Vân Quán Nguyệt, cô theo dõi tôi à?"
Vân Quán Nguyệt: "?"
Phó Lưu Hữu: "?"
Vân Quán Nguyệt nhìn bàn tay đang giữ chặt cổ tay mình, từ từ ngẩng đầu. Đối diện với gương mặt lạnh lùng tức giận của Lục Tư Dữ, môi cô khẽ nhếch:
"Lục Tư Dữ, đầu anh bị kẹp vào cửa à? Buông tay."
Lục Tư Dữ chẳng buồn để tâm đến lời cô.
"Cô đã bị cảnh cáo rồi mà còn giở trò thì tôi sẽ..."
Vân Quán Nguyệt đảo mắt, vung tay hất mạnh cánh tay hắn ta ra.
Lục Tư Dữ suýt nữa đứng không vững.
Phó Lưu Hữu cuối cùng cũng kịp phản ứng,
"Ơ, giám đốc Lục, cậu hiểu lầm rồi. Bác sĩ Vân là tôi mời đến, không liên quan gì đến cậu cả."
Nói thì nói vậy, nhưng ánh mắt ông ta vẫn không kìm được mà liên tục đảo qua đảo lại giữa hai người.
[Không ngờ bác sĩ Vân lại quen giám đốc Lục? Đúng là có tin đồn thần kinh giám đốc Lục không ổn. Bác sĩ Vân lại là bác sĩ tâm lý. Tình hình này, có vẻ quan hệ giữa hai người họ không đơn giản?]
Phó Lưu Hữu cố dằn lại sự tò mò, đứng chắn giữa hai người.
"Tư Dữ?"
Bạch Giai Dao vội vàng bước tới, khẽ kéo tay áo hắn ta, dịu dàng hỏi:
"Anh quen cô ấy sao? Hai người có mâu thuẫn gì à?"
Vừa nói, cô ta vừa kín đáo quan sát Vân Quán Nguyệt, trong mắt thoáng lóe lên một tia lạnh lẽo.
Có Bạch Giai Dao nép bên, Lục Tư Dữ mới dần trấn tĩnh lại, lui về sau một bước.
"Không sao."
Hắn ta quay sang đáp lời Bạch Giai Dao, giọng dịu đi đôi chút:
"Cô ấy là bác sĩ tâm lý từng điều trị cho anh, giữa bọn anh còn vài việc chưa giải quyết. Em qua bên kia chờ anh một lát, anh sẽ qua ngay."
Bạch Giai Dao khẽ "Ừm" một tiếng, ngoan ngoãn gật đầu, nở nụ cười:
"Vậy em qua đó đợi anh nhé. Tư Dữ, đừng nóng giận. Có gì từ từ nói, đừng dọa người khác."
"Anh biết rồi."
Lục Tư Dữ gật đầu nhẹ.
Bạch Giai Dao lại liếc nhìn Vân Quán Nguyệt, nụ cười vẫn dịu dàng như nước:
"Cô gái này, mong cô đừng giận chuyện vừa nãy. Tư Dữ không cố ý đâu, tôi thay anh ấy xin lỗi cô."
"Không sao."
Vân Quán Nguyệt thấy cách nói chuyện và cử chỉ của cô ta đều có gì đó sai sai, nhưng lại không thể chỉ rõ ra được. Thái độ người ta cũng lịch sự, cô chỉ có thể khoát tay, bình thản đáp: "Yên tâm, tôi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền