Chương 63: Thương Nghiên Lễ, là tên tôi
Vân Quán Nguyệt đi ngang qua một người giúp việc, tiện tay lấy ly nước trái cây trên khay, cúi đầu uống hai ngụm, làm như chưa từng nghe thấy gì.
Hoàng Đào đã thành công khiến con gái tạm thời rời xa tên bạn trai kia. Sau đó ông ta quay sang nhìn Vân Quán Nguyệt, khẽ cười, bảo còn phải gọi thêm một cuộc điện thoại rồi bước sang một bên, kéo giãn khoảng cách. Ông ta tưởng chỉ cần đi xa là sẽ không ai nghe thấy. Nhưng người có tu vi thì thính giác và thị lực đều vượt trội hơn người thường rất nhiều, Vân Quán Nguyệt nghe thấy rõ mồn một. Nụ cười trên mặt ông ta nhanh chóng biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm nghị và lạnh lùng đến đáng sợ. Cô nghe được Hoàng Đào dặn trợ lý đi điều tra bạn trai của con gái ông ta, dùng bất cứ thủ đoạn nào cũng được, cần thiết thì cứ mạnh tay.
Chẳng bao lâu sau, Hoàng Đào đã quay lại chỗ cũ.
"Bác sĩ Vân, cảm ơn cô đã nhắc nhở."
Hoàng Đào lấy ra một tờ chi phiếu, viết một con số lên đó rồi xé ra, đưa về phía Vân Quán Nguyệt, nói là phí cảm ơn.
Vân Quán Nguyệt liếc nhìn con số trên tờ chi phiếu, không vội nhận, chỉ mỉm cười:
"Đợi khi nào có kết quả rồi ông đưa cũng chưa muộn."
Hoàng Đào còn định nói gì đó thì phía sân sau bỗng nổi lên một trận xôn xao. Lẫn trong tiếng người là tiếng xuýt xoa đầy kinh ngạc.
"Đây là người đang nắm quyền của nhà họ Thương à? Trẻ thế, chắc chưa tới ba mươi nhỉ?"
"Trông còn trẻ hơn ấy chứ. Trẻ thế chắc chưa lập gia đình đâu nhỉ? Không biết cô gái nào may mắn lấy được người này, đúng là một bước lên mây."
"Lão Trương này, tôi nhớ con gái ông vừa tốt nghiệp đại học đúng không? Hôm nay sao không đưa đến? Nếu lọt vào mắt nhà họ Thương thì chẳng phải nhà ông đổi đời luôn à!"
"Trời ơi, đó là người nhà họ Thương thật à? Đẹp trai quá trời luôn!"
"Ba tôi lúc nào cũng muốn tôi liên hôn, trước giờ tôi toàn phản đối, thời đại nào rồi mà còn liên hôn. Nhưng nếu đối tượng là anh ấy thì cũng không tệ nhỉ!"
"Nằm mơ giữa ban ngày à? Nhà họ Thương là ai, các người là ai, cũng dám nói mấy câu đó, không sợ người khác cười rụng răng sao?"
"..."
Mọi người đều hạ thấp giọng thì thầm, không dám nói to vì sợ bị nghe thấy.
Vân Quán Nguyệt hiếu kỳ, nhìn theo hướng ánh mắt của đám đông.
Đám người tự động tách ra thành một lối nhỏ, hai người đàn ông cao lớn từ từ bước tới.
Người cao hơn mặc một chiếc sơ mi đen, cởi hai cúc áo trên cùng, để lộ xương quai xanh gợi cảm. Vạt áo bị cơ ngực kéo căng lên, toát ra vẻ cấm dục khó diễn tả. Tay áo được xắn lên một nấc, cánh tay rắn rỏi lộ ra với những đường gân nổi rõ, bàn tay to, ngón tay thon dài, nơi hổ khẩu còn có một nốt ruồi đen rất nhỏ, không để ý thì khó mà phát hiện.
Vân Quán Nguyệt nhìn người đàn ông sơ mi đen ấy, thấy hơi quen mắt. Cô khẽ nhướng mày, ánh mắt trượt từ đôi môi mỏng khép hờ, sống mũi cao thẳng, cuối cùng dừng lại ở cặp mắt đào hoa đen láy, sâu hút. Đuôi mắt ấy hơi cong lên, như đang mỉm cười. Rõ ràng là đôi mắt đa tình, nhưng lại bị hàng lông mày rậm rạp trung hòa bớt đi, khiến tổng thể toát lên vẻ lạnh lùng xa cách, khó gần.
Thật sự rất quen. Từng gặp ở đâu rồi. Cô cố nghĩ lại. Một người đàn ông có diện mạo xuất chúng và khí chất đặc biệt
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền