ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 62: Bắt cóc?

Trang viên nhà họ Thương, trên ban công tầng bốn.

Từ ban công có thể nhìn bao quát toàn cảnh sân sau, nhưng vì góc độ, người ở dưới sân lại không nhìn thấy được ai đang đứng phía trên.

Trang Đồ Nam cầm ly rượu hoa quả trên tay, uống hai ngụm rồi chống tay lên lan can:

"Lão già, sao tự dưng anh lại muốn tổ chức tiệc từ thiện thế? Tôi nhớ anh ghét mấy trò gặp gỡ hình thức kiểu này lắm mà?"

Thương Nghiên Lễ không buồn đáp lại, chỉ khẽ cụp mắt, cùng nhìn xuống sân sau.

Từ trên cao nhìn xuống, người người bên dưới như đàn kiến qua lại, chuyện trò đôi câu, nâng ly cạn chén.

Trang Đồ Nam đã quá quen với sự lạnh nhạt của Thương Nghiên Lễ.

Hắn ta ngửa đầu uống cạn ly nước trái cây, rồi bất chợt liếc thấy một bóng dáng quen thuộc phía dưới.

"Hửm?"

Trang Đồ Nam nheo mắt, vỗ vai Thương Nghiên Lễ:

"Này lão già, kia chẳng phải là cô streamer gì tên là Quán Nguyệt sao? Không ngờ cô ấy cũng đến đấy! Nhưng hình như cô ấy đang cãi nhau với ai thì phải?"

Hắn ta nhìn thấy Vân Quán Nguyệt đúng lúc cô đang xung đột với Lục Tư Dữ.

Ở khoảng cách này thì hắn ta không nghe được họ nói gì, nhưng nét mặt thì vẫn nhìn rõ.

Trang Đồ Nam tặc lưỡi:

"Tên đàn ông kia trông quen quá, tôi thấy anh ta ở đâu rồi thì phải. Mẹ nó! Cô ấy vừa làm gì với anh ta thế? Ha ha ha! Cười chết mất lão già ơi! Cô ấy khiến anh ta xì hơi luôn kìa! Không đùa đâu, hài chết mất!"

Đây là lần đầu Trang Đồ Nam gặp tình huống kỳ khôi như vậy.

Mấy ông đạo sĩ, thiên sư mà hắn ta từng gặp, giận ai thì cho người ta gặp ác mộng vài hôm, nặng hơn thì cho thấy ma.

Chứ ai lại dùng chiêu bắt người ta xì hơi chứ?

Không gây thương tích, nhưng sỉ nhục thì có thừa.

[Tuyệt! Quá tuyệt!]

Trang Đồ Nam vỗ lan can cười sặc sụa:

"Cô nàng này thú vị thật, tôi phải xuống làm quen mới được!"

Hắn ta vừa quay lưng định đi thì Thương Nghiên Lễ không buồn quay đầu, búng tay một cái.

Chưa đầy một giây sau, trong phòng vọng ra tiếng hét giận dữ:

"Mẹ kiếp ông nội anh Thương Nghiên Lễ! Tôi có chọc gì anh đâu hả? Anh bị gì thế hả!? Mau bảo mấy con ma quỷ này biến đi cho tôi!"

Tiếng hét ba phần phẫn nộ, sáu phần kinh hoàng, cộng thêm một phần uất ức.

Thương Nghiên Lễ làm như không nghe thấy gì, lặng lẽ nhìn xuống sân sau.

Cùng lúc đó, ở một góc khác của khu vườn…

"Bác sĩ Vân, giữa cô và giám đốc Lục có hiểu lầm gì à?"

Phó Lưu Hữu không nhịn nổi tò mò, lên tiếng dò hỏi.

Vân Quán Nguyệt nhún vai:

"Không biết nữa. Tôi vốn là bác sĩ tâm lý điều trị cho anh ta, sau này anh ta bảo không cần tôi nữa. Tôi thấy ấn đường anh ta tối đen nên nhắc nếu sau này gặp chuyện kỳ quái có thể tìm tôi, coi như quen biết nên sẽ giảm giá.

Kết quả là mấy hôm trước anh ta đột nhiên tra hỏi tôi có làm gì anh ta không. Tôi còn tốt bụng hỏi anh ta có bị ma nhập không cơ mà."

Cô nói sơ lược lại đầu đuôi câu chuyện.

Phó Lưu Hữu: "..."

Ông ta trầm ngâm hai giây, liên kết lại những gì vừa chứng kiến, đưa ra phán đoán hợp lý:

"Bác sĩ Vân, có khả năng vị giám đốc Lục kia là một người theo chủ nghĩa duy vật. Cậu ta thật sự gặp thứ gì đó, nhưng vì không tin, lại nghĩ cô vì bị sa thải nên ôm hận, chơi chiêu gì đó với cậu ta?"

Nghe vậy, Vân Quán Nguyệt cũng trầm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip