ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Nữ Phụ Ác Độc, Dựa Vào Huyền Học Phản Kích

Chương 72. Đừng trách tụi con, ba à

Chương 72: Đừng trách tụi con, ba à

Chiếc điện thoại lật úp trên bàn rung lên không ngừng.

Thương Nghiên Lễ liếc nhìn màn hình, hơi nhướng mày, hỏi nhỏ:

"Hình như ai đó đang liên tục nhắn tin cho cô, không xem thử à?"

"Ừm? Chắc là cậu nhóc ở thôn Từ Tây ấy mà, ăn xong rồi xem cũng được, không gấp."

Vân Quán Nguyệt thản nhiên liếc điện thoại, chẳng mấy bận tâm, tiếp tục chiến đấu với bữa sáng trước mặt.

Tiệm này làm bánh bao nhân cua rất ngon. Vỏ mỏng, cắn nhẹ là vỡ, nước sốt chảy ra nóng hổi, thơm nức mũi, tươi ngon vô cùng.

Bánh đậu đỏ cũng ổn, quẩy giòn vừa tới, sữa đậu nành ngọt dịu.

Sau khi ăn sạch sẽ mọi thứ trên bàn, cô mới dựa lưng ra sau thư giãn, ung dung cầm điện thoại lên xem tin nhắn của Thương Thần.

[Gia cầm trong làng chết hàng loạt? Bình thường. ]

[Nhiều người đột nhiên ngã bệnh? Cũng bình thường. ]

[Con cháu nhà cụ Lưu hôm qua còn định quay lại thành phố, sáng nay đồng loạt đổ bệnh, không ai dậy nổi, giờ chuyển hết vào viện? Vẫn là bình thường. ]

Mọi chuyện đều nằm trong dự liệu của Vân Quán Nguyệt, chẳng có gì bất ngờ, nhưng cô vẫn kể sơ qua cho Thương Nghiên Lễ nghe.

"Họ sẽ gặp phải chuyện gì?"

Vân Quán Nguyệt đáp:

"Họ à? Chắc sẽ thấy cụ ông nhà mình quay về chào một tiếng."

Thương Nghiên Lễ khẽ cười, không lên tiếng.

Nghỉ ngơi một lúc, hai người lên xe ra ga tàu cao tốc.

Cùng lúc ấy, tại thôn Từ Tây...

Thương Thần nghe than vãn gần một tiếng đồng hồ mới miễn cưỡng nắm được đầu đuôi sự việc, sau đó cầm điện thoại quay về phòng.

Trước khi bước vào, cậu ta khựng lại, quay đầu nhắc:

"Mẹ, hôm nay con có một người bạn đến chơi, con nói trước với mẹ một tiếng."

Người phụ nữ trung niên lập tức ngoảnh đầu lại, mắt sáng rỡ:

"Con trai hay con gái?"

"Con gái. Nhưng người ta không thích con đâu, mẹ đừng nghĩ bậy. Cô ấy, ừm, coi như là khách hàng cũ của con. Nghe nói thôn mình thú vị nên qua chơi giải khuây thôi."

Nghe vậy, sắc mặt người phụ nữ sa sầm ngay lập tức.

"Đồ vô dụng, đến một đứa bạn gái còn không dẫn về nổi, làm gì cũng dở mà ăn thì giỏi nhất nhà. Mới về có mấy hôm mà béo lên mấy ký rồi hả? Biến, đừng có ăn hại ăn bám!"

Thương Thần lủi thẳng vào phòng mình, vừa đi vừa thở dài.

Rõ ràng lúc cậu ta mới nghỉ việc, mẹ còn dịu dàng nói:

"Không sao, nghỉ thì nghỉ, nhà mình còn nuôi nổi con, không được thì về trồng ruộng cũng sống qua ngày."

Vậy mà cậu ta ở nhà mới có một tháng, thái độ bà ấy đã thay đổi chóng mặt.

Hết chê cậu ta lười lại than cậu ta vô tích sự, ngày nào cũng nhai đi nhai lại chuyện thằng Nhị Cẩu hàng xóm đã có con, nhà khác cũng sinh đến đứa thứ hai, thứ ba.

Thương Thần cảm thấy nếu mình còn ở nhà thêm nửa tháng nữa, chắc chắn sẽ phải cuốn gói quay lại thành phố tìm việc thôi.

Về tới phòng, việc đầu tiên cậu ta làm là mở điện thoại nhắn tin cho Vân Quán Nguyệt. ...

Trong khi đó, tại bệnh viện ở thị trấn gần thôn Từ Tây.

"Sao đang yên đang lành cả nhà lại ngã bệnh thế này?"

Do tình trạng của nhóm người nhà họ Lưu quá nặng nên hàng xóm láng giềng phải đưa đi viện.

Mặc dù trong thôn ai cũng biết gia đình này bạc bẽo vô cảm, đến người cha già từng bế bồng bón cho từng miếng cơm mà còn tàn nhẫn như vậy, nhưng vì nghĩ đến cụ Lưu là người tử tế, hàng xóm vẫn tiện tay giúp một chút.

Lúc này, người hàng

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip