ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 73: Bóng hình già cỗi

Nhưng chuyện này cũng không quá to tát, hắn ta chẳng để tâm nhiều, đi đến cửa phòng bệnh nơi cả nhà họ Lưu đang nằm. Người hàng xóm vẫn cầm tờ kết quả xét nghiệm, nhớ rõ ràng có người gọi mình, nói bác sĩ có chuyện muốn nói, vậy mà đến nơi thì bác sĩ lại bảo không hề gọi, còn đuổi hắn ta về.

[Kỳ lạ thật, rõ ràng lúc nãy có nghe thấy có y tá gọi mình, nói bác sĩ tìm, sao giờ lại không có ai? Hay là nghe nhầm nhỉ?]

Vừa vặn tay nắm mở cửa, bên trong liền vang lên một tràng tiếng hét chói tai:

"Á, đừng lại đây!"

Hàng xóm: "?"

Hắn ta sững người nhìn vào trong phòng, đám người nhà họ Lưu khi nãy còn nằm thiếp đi trên giường, lúc này đã co cụm hết vào góc phòng, hoảng loạn nhìn về chỗ hắn ta đang đứng.

"Mọi người làm sao vậy? Kêu cái gì thế? Ai đừng lại đây? Tôi mang kết quả xét nghiệm đến cho mọi người mà, không cần hả?"

Phòng bệnh im lặng khoảng bốn, năm giây.

Người con cả nhà họ Lưu run rẩy lên tiếng:

"Anh, anh không thấy gì sao?"

Người hàng xóm gãi đầu:

"Thấy gì cơ?"

Người con cả định nói là thấy bóng ba mình nhưng khi hắn ta nhìn lại, ở cửa ngoài anh hàng xóm ra thì chẳng còn bóng người nào nữa, giống như tất cả những gì hắn ta vừa thấy chỉ là ảo giác.

Ngay lúc đó, đầu óc người con cả nhà họ Lưu chợt tỉnh ra. Sao đám con cháu lại sợ hãi đến mức co rúm vào góc phòng, vừa khóc vừa hét

"đừng lại gần"

, chỉ vì thấy bóng ba mình chứ? Nếu nói ra sự thật, phản ứng của bọn họ sẽ rất khó giải thích.

"Không có gì đâu, chắc vừa rồi bị ảo giác thôi."

Người con cả cố gượng cười.

Hàng xóm cũng không hỏi thêm, đưa kết quả xét nghiệm cho họ:

"Bác sĩ bảo không có gì nghiêm trọng. Cảm giác đau nhức toàn thân khả năng là do hệ thần kinh bị ảnh hưởng, liên quan đến chuyện xảy ra gần đây trong nhà mấy người. Uống thuốc vài ngày là ổn."

"Vâng, cảm ơn anh."

Người con cả vội vàng nhận lấy tờ giấy.

Hàng xóm liếc nhìn cả phòng:

"Không sao là được. Vậy tôi về trước đây, trong nhà còn cả đống việc đang chờ."

"Chờ đã!"

Thấy anh hàng xóm sắp đi, người con cả cuống cuồng đứng bật dậy:

"Cho chúng tôi về cùng đi, tôi không thấy đau gì nữa, không cần ở lại viện đâu!"

"Đúng, đúng! Cho chúng tôi đi với!"

"Tôi không muốn ở lại bệnh viện! Đừng bắt tôi ở lại đây!"

Những người còn lại trong nhà họ Lưu cũng bắt đầu hoảng loạn phụ họa theo.

Người hàng xóm cảm thấy mấy người này rất kỳ quặc, nhưng không nghĩ nhiều. Dù sao dân quê bọn họ cũng chẳng ưa gì nơi tốn tiền như bệnh viện!

"Thật sự không sao chứ? Lỡ lát về lại đau chỗ này chỗ kia thì đừng kêu tôi đưa đi nữa đấy, tôi bận lắm."

Người con cả khẳng định chắc nịch:

"Chắc chắn không làm phiền anh đâu, có chuyện gì chúng tôi sẽ tự đi viện! Cho chúng tôi về cùng đi!"

Từ thôn Từ Tây ra thị trấn mất khoảng một tiếng lái xe. Một tiếng sau, chiếc xe van của người hàng xóm dừng lại trước cửa nhà. Anh em nhà họ Lưu lập tức lao xuống xe, chạy thục mạng vào trong.

Vừa thấy chồng hối hả chạy về như thể có gì đó đang đuổi phía sau, trông chẳng giống người bệnh chút nào, ngược lại còn khỏe như vâm, vợ Lưu Cường ôm con nhỏ chạy ra hỏi:

"Lưu Cường, anh về rồi hả? Anh ổn hơn chưa?"

Mặt Lưu Cường đã hồng hào hơn trước, chẳng buồn nhìn vợ con lấy một cái, vào nhà vớ lấy

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip