ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 74: Là bị hại chết

Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ xuống tàu cao tốc, bên ngoài nhà ga đã có một chiếc xe con màu đen chờ sẵn, chở hai người thẳng tiến về thôn Từ Tây.

Dọc đường theo chỉ dẫn từ trạm thu phí rẽ vào quốc lộ, xe mới chạy được một đoạn thì phát hiện bên vệ đường có ba chiếc xe hơi. Vân Quán Nguyệt thấy những chiếc xe ấy đều bao trùm bởi một luồng âm khí dày đặc.

"Dừng xe."

Trợ lý lập tức đạp phanh.

Vân Quán Nguyệt hạ kính xe, liếc nhìn về ba chiếc xe đang dừng bên vệ đường. Vì cửa kính xe bên kia đều dán phim chống nhìn trộm, cô chỉ có thể lờ mờ thấy một vài hình bóng bên trong. Trong xe có một dáng người lưng còng già nua.

Vân Quán Nguyệt hơi nheo mắt, nói tiếp với trợ lý: "Bấm còi."

Trợ lý liếc nhìn Thương Nghiên Lễ, thấy anh không phản đối thì nghe lời bấm còi xe.

Tiếng còi vang lên, ba chiếc xe bên kia như bừng tỉnh từ trạng thái quỷ dị nào đó, cửa xe đồng loạt mở ra, mấy người từ bên trong vừa lăn vừa bò lao ra ngoài, miệng gào khóc rên rỉ chói tai. Chờ bọn họ xuất hiện, Vân Quán Nguyệt mới thấy rõ luồng âm khí nồng đặc quấn quanh họ. Cô khẽ nhướng mày, hoá ra đây chính là thân nhân của ông Lưu đã được chôn cất. Ấn đường đám người ấy đen kịt, ai cũng mang tướng đoản mệnh, chắc chắn không qua nổi đêm nay.

"Đừng gào nữa."

Nghe tiếng khóc thê lương như quỷ hú, huyệt thái dương của Vân Quán Nguyệt giật liên hồi khiến cô phải quát lên.

Đám người nhà họ Lưu lập tức ngoái đầu nhìn sang.

Vân Quán Nguyệt ngồi trong xe, nhíu mày nhìn bọn họ:

"Các người có gào nữa cũng trốn không thoát số mệnh đâu. Không muốn chết thì nghe lời tôi."

"Cô, cô là ai?"

Con gái út nhà họ Lưu tên Lưu Nhã mở miệng.

Hơn ba mươi tuổi rồi mà cô ta sợ đến mức suýt tè ra quần.

Vân Quán Nguyệt đáp:

"Là người vừa cứu mạng các người. Không muốn chết thì quay về thôn với tôi."

"Không! Không được quay lại!"

Lưu Cường kích động hô lớn, hai mắt đỏ ngầu vì quá căng thẳng, trông cực kỳ dữ tợn.

"Quay lại là chết chắc! Lão già ấy quay về đòi mạng rồi! Ông ta đến đòi mạng chúng tôi rồi! Quay lại là chết chắc!"

Vân Quán Nguyệt nhìn thẳng vào mắt hắn ta, lạnh nhạt nói:

"Không quay lại thì cũng chết. Tôi nói thẳng, nếu không theo tôi, đêm nay không ai sống nổi."

Nghe vậy, nét mặt Lưu Cường lập tức thay đổi.

Vân Quán Nguyệt chẳng buồn phí lời, bấm kính xe lên, nói với trợ lý:

"Lái tiếp đi."

"Vâng."

Trợ lý đáp lời.

Trong lúc xe tiếp tục khởi hành về thôn Từ Tây, Thương Nghiên Lễ liếc nhìn sang Vân Quán Nguyệt và hỏi:

"Cô định cứu bọn họ?"

Vân Quán Nguyệt mở balo ra, lục tìm bùa vàng:

"Tôi không muốn nhìn thấy ông cụ ấy mang nghiệp oán trên người. Ông ấy không đáng chịu kết cục như thế. Thiện ác có báo ứng, đám người kia sẽ tự nhận lấy quả báo của mình."

Trong mắt Thương Nghiên Lễ lóe lên một tia sáng mờ mịt, nhẹ giọng khen:

"Cô đúng là người tốt."

"Tôi ấy hả?"

Vân Quán Nguyệt liếc anh một cái:

"Tôi chẳng phải người tốt lành gì đâu, đừng tùy tiện phát thẻ người tốt cho tôi."

Nói rồi, cô cầm bút lông sói, chấm chu sa vẽ những phù chú phức tạp lên giấy bùa.

Chẳng bao lâu sau, phía sau xe đã xuất hiện ba cái đuôi bám theo. Vân Quán Nguyệt chẳng lấy gì làm lạ, vì loại người ích kỷ, tham sống sợ chết như Lưu Cường sao có thể cam tâm chờ chết. Dùng ngón chân xô cũng đoán

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip