ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 76: Tử độc

Vân Quán Nguyệt đang cúi đầu nhắn tin cho Thương Thần, nghe Thương Nghiên Lễ nói vậy còn chưa kịp phản ứng.

"Cố ý à?"

"Hử?"

Cô gửi tin nhắn xong, lời anh nói lặp lại trong đầu cô một lượt, khóe mắt liền cong lên, đuôi tóc buộc cao khẽ đung đưa, càng khiến vẻ tinh nghịch trên gương mặt thêm sinh động.

"Chỉ cho đúng một lá bùa."

"Đúng thế. Mong là bọn họ đừng xé rách lá bùa đấy, không thì xui xẻo một trận cũng đáng đời."

Thương Nghiên Lễ vẫn còn nghe rõ tiếng cãi vã phía sau, không cần quay đầu cũng đoán được đám người đó đang làm gì. Anh nghiêng đầu, nhìn sang Vân Quán Nguyệt đang sánh vai đi bên cạnh, trong đôi mắt đen lấp lánh ý cười mơ hồ.

Cô chắp tay, kẹp điện thoại ở giữa, thành tâm niệm một câu:

"Hy vọng người không sao."

Điện thoại rung lên, Thương Thần đã trả lời tin nhắn.

Thương Thần: [Đại tỷ, chị tới rồi à? Giờ chị đang ở đâu vậy? Ở đầu thôn hả, tôi ra đón ngay!]

Quán Nguyệt: [Tới thẳng lối vào sau núi, dẫn tôi đi xem nơi chôn cất ông cụ nhà họ Lưu.]

Thương Thần: [Ok, tôi đến ngay, chị chờ tôi hai phút nhé!]

Chỉ cần nhìn qua màn hình, cô cũng cảm nhận được cảm xúc phấn khích của Thương Thần.

Cậu ta đặt điện thoại xuống, mất đúng một phút để lôi ra bộ đồ mà bản thân cho là ngầu nhất, thay xong còn xịt ít keo xịt tóc, cầm lọ nước hoa đã mốc meo mấy trăm năm không dùng lên xịt hai phát, rồi hấp tấp thay giày chạy ra ngoài.

Từ nhà cậu ta đến sau núi có một đoạn, đi bộ phải mất mười phút, Thương Thần không muốn để đại tỷ xinh đẹp chờ lâu, thế là quyết định chạy luôn cho nhanh.

Đến gần lối vào sau núi, cậu ta vừa liếc đã thấy một bóng người cao lớn quen thuộc đứng đó.

"?"

Khoan đã? Cao lớn?

Bước chân Thương Thần khựng lại, tròn mắt nhìn chằm chằm người đàn ông mặc áo sơ mi đen với vẻ ngoài đẹp trai đến ngỡ ngàng đang đứng ngay lối vào, miệng buột ra một câu quốc túy: "Má ơi?"

[Mỹ nhân đại tỷ biến thành mỹ nam rồi?]

Có lẽ nghe thấy tiếng cậu ta, người đàn ông áo đen xoay đầu lại nhìn, ánh mắt đen sắc bén như lưỡi dao khiến tim Thương Thần run rẩy hai nhịp, suýt quỳ xuống xin tha.

Khí thế này mạnh mẽ khủng khiếp.

"Thương Thần?"

Đang hoang mang, Thương Thần thấy một cái đầu nhỏ thò ra cạnh người đàn ông áo đen kia, giọng nói trong veo vang lên bên tai.

"Chị Quán Nguyệt?"

Thương Thần sững người, khi đối diện với gương mặt xinh đẹp kia thì trạng thái bỗng căng thẳng hơn hẳn:

"Tôi tên là Vu Khải, chị cứ gọi tên tôi đi."

Bị gọi là Thương Thần suốt nghe cứ sai sai.

Vân Quán Nguyệt "ồ" một tiếng:

"Dẫn đường đi."

Vu Khải gật đầu lia lịa, dẫn họ tiến về phía sườn núi.

Thương Nghiên Lễ liếc qua tên tóc vàng trước mặt, khẽ nghiêng người lại gần Vân Quán Nguyệt, hạ giọng:

"Trên người cậu ta hình như cũng có nhiều âm khí."

"Đúng vậy."

Vân Quán Nguyệt gật đầu:

"Bát tự của cậu ta đặc biệt, vốn đã dễ chiêu âm khí, lại còn tham gia lễ tang ông cụ nhà họ Lưu."

Thương Nghiên Lễ khẽ gật: "Bảo sao."

Hai người nói chuyện to nhỏ với nhau.

Vu Khải chỉ nghe thấy tiếng xì xầm sau lưng nhưng không nghe rõ nội dung, theo phản xạ liền giảm tốc độ lại muốn hóng thử, vừa quay đầu thì lập tức đối diện với ánh mắt thâm sâu lạnh buốt của người đàn ông.

Vu Khải: "..."

Cậu ta quay đầu lại với tốc độ ánh sáng, nhanh chóng bước đều trở lại.

[Ánh mắt người đàn ông này đáng sợ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip