ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 77: Ngọc bội

Cửa mộ như bị thứ gì đó chặn lại, ánh mặt trời không chiếu được vào trong khiến người ta không nhìn rõ tình hình bên trong mộ.

Thương Nghiên Lễ siết nhẹ chuỗi hạt bồ đề trong tay, bước lên nửa bước, ánh mắt dừng ở cửa mộ bị nổ tung, đôi mắt đen sâu thẳm hơi nheo lại:

"Bên trong có thứ gì đó."

Lời anh vừa dứt, từ tận sâu trong ngôi mộ vốn yên tĩnh chết chóc chợt vang lên âm thanh chói tai như móng tay cào lên ván gỗ. Cùng với đó là một luồng sương đen lượn lờ bay ra, mang theo mùi tanh hôi khó ngửi.

Vừa mới lấy lại tinh thần, đang định tiến lên xem xét tình hình, người Vu Khải lập tức cứng đờ: "..."

Cậu ta run rẩy trốn ra sau lưng hai người, mặt mũi trắng bệch:

"Cái, cái gì vậy? Lẽ nào, lẽ nào ông Lưu sống lại rồi?"

Vân Quán Nguyệt liếc cậu ta một cái, thản nhiên nói:

"Cũng có thể đấy, cậu vào thử xem không?"

"Ha ha, thôi khỏi đi."

Vu Khải cười khan, lén lút lùi về sau hai bước, ai ngờ gấu quần lại bị dây leo héo quấn lấy. Tưởng bị cái gì dơ bẩn bám vào, cậu ta vội vàng hét toáng lên.

Vừa hét vừa cúi đầu nhìn xuống, phát hiện chỉ là dây leo, ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt như nhìn kẻ ngốc của Vân Quán Nguyệt và Thương Nghiên Lễ, cậu ta chỉ biết cười gượng thêm mấy tiếng:

"Ra là dây leo, ha ha."

Vân Quán Nguyệt lười nói thêm, quay sang Thương Nghiên Lễ:

"Tôi vào xem trước, hai người cứ đợi ở ngoài."

Vừa nói cô vừa móc ra một xấp bùa vàng vẽ sẵn cho Thương Nghiên Lễ.

"Nếu gặp nguy hiểm thì cứ ném bùa ra, chắc chắn sẽ trụ được đến lúc tôi quay lại."

Thương Nghiên Lễ cúi đầu nhìn đống bùa trong tay, mỉm cười khẽ đáp:

"Cẩn thận đấy."

Vân Quán Nguyệt gật đầu, tung ra ba đồng xu, ba đồng xu rơi xuống đất thành thế hình tam giác bao quanh cửa mộ. Ánh sáng ban nãy còn khá rực rỡ bỗng trở nên u ám, trời quang mây tạnh cũng đã mịt mù tăm tối lúc nào không hay.

Cổ tay Vân Quán Nguyệt khẽ động, mấy tấm bùa phóng ra dán lên hai bên cửa mộ. Cô khom lưng bước vào ngôi mộ tối đen như mực.

Bên trong tối tăm không thấy được năm ngón tay, tiếng móng tay cào lên gỗ không những không ngừng lại, mà còn càng lúc càng rõ, càng lúc càng dồn dập.

Cô luồn tay vào ba lô lục lọi, lấy ra một cây nến trắng cùng một tờ bùa. Lửa nến bùng lên một đốm xanh nhạt, ánh sáng yếu ớt miễn cưỡng soi được tình hình bên trong.

Trong mộ có hai cỗ quan tài.

Một cỗ có vẻ đã được đặt ở đây nhiều năm, ván gỗ mục nát, trên nắp phủ đầy bụi bặm, mơ hồ có thể thấy khung xương bên trong. Hẳn là quan tài của vợ ông Lưu.

Cỗ bên cạnh thì còn mới tinh, tiếng móng tay cào gỗ phát ra từ đó.

Vân Quán Nguyệt khẽ nói:

"Có thù báo thù, có oán báo oán, nên tìm kẻ khiến ông chết oan để đòi mạng, đừng làm hại người vô tội."

"Cộc! Cộc!"

Hai tiếng đập mạnh dội lên nắp quan tài như đang phản đối lời cô nói.

"Tôi biết là ông bị lừa."

Vân Quán Nguyệt đặt tay lên nắp quan tài, :

"Không sao, tôi sẽ giúp ông."

Luồng âm khí oán độc đặc quánh trong quan tài trườn lên đầu ngón tay cô.

Cô búng tay lên nắp quan, âm khí bị đánh tan lập tức.

Cô chắp tay trước ngực kết ấn, vẻ mặt nghiêm túc, miệng niệm chú ngữ, đồng thời rút ra lá bùa đã vẽ sẵn, dán thẳng lên nắp quan tài. Nắp quan tài trong nháy mắt nổ tung thành từng mảnh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip