Chương 70: Nhạc mẫu đại nhân
Hai người đều có chuyện nghĩ đến, đều không nói gì thêm.
Xuyên qua hành lang, đi vào cửa đình viện, Hạ Thiền đang ôm kiếm đứng ở ngoài cửa, gương mặt xinh đẹp lạnh lùng như băng.
Lạc Thanh Chu xuất hiện, ánh mắt nàng lạnh lùng nhìn lại.
Trước nhìn thoáng qua hoa trong tay hắn, lại nhìn xem hắn.
Cả người giống như một thanh bảo kiếm ra khỏi vỏ.
Cho dù đứng ở nơi đó bất động, cũng có khí tức lạnh lẽo tập kích người, làm cho người lạnh cả sống lưng.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, trong lòng khẽ động, trực tiếp đi qua, đưa hoa tươi trong tay tới trước mặt của nàng:
- Hạ Thiền cô nương, tặng cho ngươi.
Giữa sân đột nhiên yên tĩnh.
Không khí giống như ngưng kết, ngay cả âm thanh hô hấp cũng không có.
- Xoẹt!
Vài giây đồng hồ sau, kiếm quang lóe lên, rét lạnh thấu xương.
Hoa tươi trong tay Lạc Thanh Chu trong nháy mắt biến thành hai nửa, rơi vào trên mặt đất.
Mà thiếu nữ băng lãnh trước mặt, kiếm trong tay vẫn như cũ cắm ở trong vỏ kiếm, giống như chưa hề rút ra khỏi vỏ.
Chỉ là ngay từ đầu thì ôm ở trước ngực, hiện tại thì đặt ở bên cạnh váy.
Gương mặt xinh đẹp còn muốn đẹp hơn Bách Linh mấy phần kia lúc này càng thêm băng lãnh.
Lạc Thanh Chu cũng không nghe được tiếng lòng của nàng.
Hắn cảm thấy cổ ngứa ngứa, ném xuống nhánh hoa còn sót lại trong tay, lui lại, đứng cách xa hơn năm mét, không tiếp tục nhìn nàng.
Rất kỳ quái.
Đại đa số thời điểm, hắn đều không nhìn thấy suy nghĩ trong lòng hai thiếu nữ.
Mà vị Tần đại tiểu thư kia, hắn lại càng không có nhìn qua.
Là trong lòng các nàng không có nghĩ gì, hay là nguyên nhân khác?
Đang nghĩ ngợi, Tần đại tiểu thư một thân váy áo tuyết trắng, từ trong nhà đi ra, trên mặt vẫn như cũ là thần sắc đạm mạc, không nhìn ra cảm xúc khác.
Lạc Thanh Chu cúi đầu chắp tay nói:
- Đại tiểu thư.
Tần Khiêm Gia nhìn hắn một chút, vẫn không có nói chuyện, đi thẳng về phía trước.
Bách Linh cùng Hạ Thiền một trái một phải theo sau lưng.
Lạc Thanh Chu cũng đi theo, nhìn không chớp mắt.
Bách Linh cố đi chậm mấy bước, thật sâu liếc qua hắn, thấp giọng nói:
- Cô gia, ngươi di tình biệt luyến(*) sao? Rõ ràng là hoa của ta, sao có thể đưa cho Thiền Thiền? Nàng chỉ biết giết người, cũng sẽ không ngắm hoa.
[*Thay người yêu như thay áo, có mới nới cũ]
Mặt Lạc Thanh Chu không chút thay đổi nói:
- Ngươi chỉ biết gạt người.
Bách Linh nghe vậy sững sờ, lập tức “Phốc phốc” cười một tiếng:
- Cô gia, nói chuyện cần phải bằng lương tâm, người ta chỗ nào lừa người rồi?
Lạc Thanh Chu không có lại để ý đến nàng.
Bách Linh lại cố ý phóng đại âm thanh nói:
- Cô gia, ngươi vừa rồi vụng trộm tặng hoa cho Thiền Thiền, không sợ tiểu thư tức giận sao? Ngươi có phải lại muốn cho Thiền Thiền đi làm tiểu nha đầu động phòng ngươi hay không?
Lạc Thanh Chu vẫn không có để ý đến nàng.
Bất quá rõ ràng cảm thấy phía trước truyền đến một đạo hàn ý.
Bách Linh lại nói vài câu.
Hắn như cũ ngậm miệng, không nói một lời.
- Cô gia thật không thú vị.
Bách Linh nói thầm một tiếng, không có lại đùa hắn.
Mấy người xuyên qua vườn hoa, xuyên qua hành lang cửu khúc, xuyên qua hồ nước giả sơn, ngoặt vào một cửa tròn khắc hoa văn, rốt cục đi tới hậu viện chỗ phu nhân Tần phủ Tống Như Nguyệt ở.
Trên đường yên lặng, nha hoàn hạ nhân đều không biết tung tích.
Cửa sân mở
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền