Chương 71: Thất lễ
Thời điểm vừa mới tới, nghĩ tới vô số điều làm khó dễ, lại tuyệt đối không ngờ rằng vị này sẽ lấy Tần nhị tiểu thư ra nói chuyện.
Bất quá hắn và Tần nhị tiểu thư không có gì, không thẹn với lương tâm, cũng không sợ nàng nói chuyện.
Hắn không kiêu ngạo không tự ti, cúi đầu cung kính đáp:
- Vãn bối cùng Nhị tiểu thư chỉ gặp qua hai lần, đều có nha hoàn ở đó, cũng có những người khác ở đó. Lần đầu tiên có nhị ca, lần thứ hai có Mạnh cô nương cùng Tống cô nương, vãn bối nói chuyện hành động ra sao, phu nhân tìm bọn hắn hỏi cho rõ.
- Làm càn!
Tống Như Nguyệt đột nhiên vỗ bàn trà bên cạnh, mặt mũi tràn đầy giận dữ nói:
- Ai cho ngươi lá gan, dám già mồm với bản phu nhân?
Lạc Thanh Chu cúi đầu cung kính nói:
- Vãn bối chỉ là đang giải thích.
Bách Linh vội vàng đi tới thấp giọng nói:
- Cô gia, nhanh nhận lỗi với phu nhân.
Lạc Thanh Chu híp híp con ngươi, ngẩng đầu, nhìn về phía mỹ phụ bá đạo trước mặt.
Đột nhiên nghe được trong lòng nàng nói: 【 Tiểu tử này quả nhiên như Vi Mặc nói, không giống những thư sinh phổ thông kia. Nếu những người bên ngoài kia, sớm đã bị dọa đến run rẩy, quỳ xuống dập đầu... Một con thứ hèn mọn, lại là ở rể mà đến, thế mà ở trước mặt ta bình tĩnh tỉnh táo, không kiêu ngạo không tự ti, xem ra hoàn toàn có chút bản sự. Bất quá... Tiểu tử này nhìn chằm chằm ta như vậy, không biết lớn nhỏ, thực sự chán ghét... Mặc dù bộ dáng càng xem càng tuấn tú... 】
Lạc Thanh Chu thu hồi ánh mắt, cúi đầu nói:
- Là vãn bối thất lễ.
Hắn dĩ nhiên không phải già mồm xin lỗi.
Tống Như Nguyệt hừ lạnh một tiếng, trầm mặt nói:
- Vi Mặc khen ngươi đọc sách nhiều lắm, thi từ cũng tốt, mặc dù có thể chỉ là vì an ủi ta cố ý nói ngoa. Nhưng ngươi là tú tài không giả, lại cả ngày trốn ở trong phòng khắc khổ đọc sách, chắc hẳn cũng có chút bản lãnh. Ta hôm nay kiểm tra ngươi một chút, nếu ngươi đáp tốt, chuyện ngươi vừa mới ngỗ nghịch ta, ta liền chuyện cũ sẽ bỏ qua. Nếu ngươi đáp không được, từ hôm nay trở đi, ngươi sẽ đi đến hậu hoa viên chăm sóc hoa cho ta, làm một hạ nhân chuyên chăm sóc vườn hoa! Bên trong Tần phủ ta, tuyệt không nuôi phế nhân vô dụng.
Vừa nghe lời này, toàn bộ căn phòng trở nên yên tĩnh im ắng.
Đồng thời, trong sảnh bên cạnh được rèm châu che chắn, một nha hoàn đang đỡ lấy một thân ảnh mảnh mai, lặng lẽ trốn ở phía sau cửa nghe lén.
Đôi mắt đẹp xuyên thấu qua rèm châu, có thể mơ hồ nhìn thấy thân ảnh trong thính đường kia.
Ra oai phủ đầu sao?
Thời điểm gần đây, Lạc Thanh Chu đã được Bách Linh liên tục căn dặn, sớm có chuẩn bị trong lòng.
Lúc này nghe vậy trầm mặc một chút, cúi đầu nói:
- Phu nhân mời ra đề.
Tống Như Nguyệt tựa hồ đã sớm chuẩn bị.
Nàng hừ lạnh một tiếng, bên trên khuôn mặt xinh đẹp chỉ trang điểm nhạt lộ ra một tia tự đắc:
- Khiêm Gia cùng Vi Mặc nhà ta đều là mỹ nhân nhi xinh đẹp như hoa, ngươi cưới Khiêm Gia nhà ta, là phúc phận ngươi đã tu luyện tám đời, ngươi phải biết cảm ân. Hiện tại, ta muốn ngươi dùng “mạo đẹp như hoa” bốn chữ này làm một bài thơ, tán thưởng Khiêm Gia nhà ta. Nhưng bên trong cả bài thơ, không cho phép xuất hiện bất kỳ một chữ gì trong bốn chữ này, cho ngươi thời gian một nén nhang!
Nói
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền