Chương 66
Tử Thần Trào Phúng
Nơi này có một bát hương mới, trên đó còn có nén hương chưa cháy hết.
Tô Bạch còn chưa có dâng hương hoặc là tế bái cha mẹ mình. Trước đó, ngày đầu tiên hắn về nhà cũng không có tế bái, thậm chí còn không có đi vào căn phòng này.
Bên ngoài, có lẽ Lệ Chi và mập mạp đã nói chuyện xong, mập mạp một bên a dua nịnh hót, một bên cúi đầu khom lưng đi ra.
Đi tới cửa, Lệ Chi đứng lai, sau đó mở cửa ra, đi vào liền thấy Tô Bạch ở chỗ này.
- Tôi giúp anh quét dọn một chút.
Lệ Chi nói.
Mập mạp đứng ở cửa, trên mặt nở nụ cười công thức hóa, bản lĩnh của mập mạp, Tô Bạch đã đứng thấy qua, anh ta có thể trấn áp được chiếc rương đồng, điều này có thể thấy được thực lực của anh ta, nhưng cho dù có là mập mạp thì ở trước mặt Lệ Chi, cũng chỉ có thể giả bộ giống như một đứa cháu trai, điều này khiến hắn càng nhận thức rõ được thân phận và địa vị của Lệ Chi.
Trước đó Nhất Cố cũng bởi vì Tô Bạch và Lệ Chi có quen biết mà thay đổi thái độ 180 độ với Tô Bạch. Có lẽ vì Tô Bạch không quen thuộc với đám người này, hắn không thể xác định được mức độ khủng bố của Lệ Chi, nhưng những người này thì khác, những kẻ già đời kia lại có thể.
- Nhiều chuyện.
Tô Bạch trả lời hai chữ này, sau đó liền lấy bát hương xuống, trực tiếp ném vào thùng rác bên cạnh.
Lệ Chi nhíu mày lại.
Mập mạp đứng ở bên cạnh bị dọa đến mức trợn mắt há mồm, nghĩ thầm tên gia hỏa này thật sự là trâu bò, dám ở trước mặt mọi người vả mặt Lệ Chi, rất giỏi, rất khâm phục, chỉ mong một giây sau Tô Bạch không chết thì tốt hơn.
Nhưng mà điều khiến cho mập mạp cảm thấy ngoài ý muốn lại xảy ra, Lệ Chi không có trực tiếp ra tay trừng chỉ ra hỏa này, chỉ hỏi.
- Vì sao?
Tô Bạch nhún vai:
- Trong di thư mẹ tôi có nói, sau khi chết, bà ấy không muốn được thờ cúng, bà ấy ghét cha tôi hút thuốc, không muốn sau khi chết được đặt lên bàn thờ còn phải ngửi mùi hương khói.
Lệ Chi khẽ gật đầu, cười nói:
- Chuyện này rất phù hợp với tính cách của bác gái.
- Trên thực tế, mẹ tôi còn nói qua, bà ấy không đồng ý để tôi đặt di ảnh của bà ấy ở chỗ này, bởi vì bà ấy cảm thấy ảnh đen trắng sẽ khiến cho bà ấy xấu hơn.
Lúc Tô Bạch nói đến những chuyện đã qua, khóe môi hắn hiện lên ý cười. Mặc dù nói cha mẹ hắn mất sớm, nhưng trong trí nhớ của Tô Bạch, hắn vẫn khắc sâu hình bóng cha mẹ. Mẹ của Tô Bạch, tuy bà ấy đã làm mẹ nhưng tính cách vẫn nghịch ngợm như nữ sinh, hắn nhớ có một lần, khi đó mẹ hắn trang điểm và ăn mặc cho hắn giống như một cô công chúa nhỏ, cha về nhà nhìn thấy liền vô cùng tức giận.
- Đó là do tôi đường đột, thật xin lỗi.
Lệ Chi nói xin lỗi với Tô Bạch.
- Không có gì, đúng rồi, cô quen biết cha mẹ tôi?
Tô Bạch hỏi, nếu như Lệ Chi quen biết với cha mẹ hắn, như vậy chuyện Lệ Chi chiếu cố hắn cũng là điều dễ hiểu, hơn nữa nơi này có nhiều nhà như thế, lấy năng lực của Lệ Chi, cô ta có thể ở bất kỳ nơi nào, sao lại lựa chọn nhà của hắn, tất cả đều có nguyên nhân.
- Tôi là một cô nhi.
Lệ Chi lên tiếng.
- Từ nhỏ tôi đã lớn lên ở một cô nhi viện, cô nhi viện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền