Chương 67
Ba Người
Chẳng qua những thính giả tham dự nhiệm vụ lần này, Tô Bạch ngoại trừ có thể nhìn thấy tên của Nhất Cố và Trương Bát Nhất, những người còn lại đều mơ hồ, không biết tên họ, Tô Bạch nhìn thoáng qua màn hình di động của mập mạp, phát hiện ra trên đó nhiều hơn mấy cái tên, hẳn là người quen của mập mạp.
Mập mạp dùng hai tay che mặt, có chút khóc không ra nước mắt.
- Đậu xanh rau má, nhiệm vụ này có 20 người tham dự.
Trước đó ở trên xe taxi, mập mạp đã phổ cập kiến thức qua cho Tô Bạch, số người tham dự càng nhiều liền mang ý nghĩa tỉ lệ tử vong càng cao, đồng nghĩ với việc thế giới chuyện xưa đó càng nguy hiểm.
Tô Bạch nhìn về phía qua mập mạp:
- Nghĩ thoáng một chút.
Mập mạp quay đầu nhìn thoáng qua Tô Bạch, lại nhìn tiểu khu phía sau, hít sâu một hơi, khẽ gật đầu, nhưng vẻ mặt trong lòng bảo bảo khổ sở vẫn thể hiện ra rõ ràng như thế.
Lúc này, di động của Tô Bạch đột nhiên đổ chuông, đây là một dãy số xa lạ, Tô Bạch không có vội vàng nghe máy, mà chính là nhẩm qua số điện thoại này một lần, rốt cuộc tìm được chút ấn tượng, ở trong chuyện xưa, chính hắn đã từng trao đổi số điện thoại này với một người.
- Alo.
Tô Bạch nghe máy.
- Alo, Tô Bạch, cậu nhanh tới cứu tôi.
- Anh đang ở đâu?
Tô Bạch nhướng mày, giọng nói của Nhất Cố nghe cũng không có vẻ nguy cấp.
- Hôm nay ông đây chuẩn bị từ Trùng Khánh lái xe đến Thành Đô tìm cậu chơi đùa, con mẹ nó, đang lái xe thì Phát Thanh Khủng Bố đáng chết kia đưa ra thông báo nhiệm vụ, làm hại xe ông đây mặc kẹt trong khe.
………..
Vào đêm, Nhất Cố mới đến nơi này, anh ta vô cùng lưu manh, trực tiếp ném xe mình lại ở trong khe, chính mình dùng ý niệm lực đi ra, sau đó ở trên đường xin đi nhờ một chiếc xe đến Thành Đô, ngược lại cũng coi như thuận lợi.
Ba người gặp nhau ở một quán ăn “Một cục xương”, quán ăn này rất nổi tiếng ở Thành Đô, bên trong là các món được chế biến từ xương. Từ chiều hôm nay, Tô Bạch và mập mạp đã chờ Nhất Cố ở trong quán café, cho nên lúc nhìn thấy Nhất Cố, hai người đều có chút buồn ngủ mông lung, so sánh với dáng vẻ chật vật của Nhất Cố, sự chênh lệch càng thêm rõ ràng.
- Ăn, ăn, ăn, tôi chết đói rồi.
Nhất Cố thật sự đói bụng, cả một buổi chiều giày vò.
Tô Bạch gọi một chút đồ ăn, chính mình cũng uống một bát canh, buổi chiều mập mạp ăn không ít bánh ngọt, lúc này cũng không có khẩu vị.
Chờ đến khi Nhất Cố ăn xong mấy cục xương, cuối cùng cũng chậm rãi no bụng, nhìn dáng vẻ không chút hứng thú nào của Tô Bạch và mập mạp, anh ta nhìn đồng hồ.
- Không phải chứ, bây giờ mới có mấy giờ mà hai người đã như thế?
Tô Bạch cười cười, châm một điếu thuốc.
Mập mạp dụi mắt, thở dài một hơi.
- Hai người các người thật đúng là cặn bã, cuộc sống về đêm vừa mới bắt đầu, các người lại có thái độ này, thật đúng là nhân sinh không hoàn chỉnh.
- Rốt cuộc là tên ngu ngốc nào nói với chúng tôi nửa tiếng nữa sẽ đến, kết quả làm hại chúng tôi chờ ở trong quán café 4-5 tiếng, cả một buổi chiều nghe ca nhạc trữ tình, nghe đến mức lỗ tai ông đây như muốn nhũn ra, cả một buổi chiều bị thôi miên ở đó, lúc này rất thiếu ngủ, anh đó, ăn nhanh lên, tìm một khách sạn ngủ một giấc
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền