Chương 101: Đại kết cục chính văn
Vào mùa mưa dầm, bầu trời mù mịt, trong không khí có một loại hương vị thanh khiết mà cũng lạnh lẽo, đứng dưới hiên nhìn, mái cung cong cong giống như cây kéo đang cuốn lấy những khóm bông thô, mỗi nơi chạm đến vòm trời đều lùng bùng tụm lại sương mù, cho dù gió lớn thổi qua cũng không thể làm tan những đám mây đen đó đi.
“Đã làm thỏa đáng hết chưa?” Tiếng nói Hoàng Đế khàn khàn, ngơ ngẩn nhìn Tiêu Đạc, “Trẫm từng hứa với nàng, rằng nàng sẽ có một vị trí nhỏ bên cạnh trẫm. Bây giờ nàng đi rồi, tâm tư trẫm sẽ không thay đổi, nàng vẫn là Hoàng Hậu của trẫm như cũ…Trẫm không thể tiễn nàng một đoạn cuối cùng, không phải trẫm nhát gan, là không đành lòng. Người từng như hoa như ngọc, cuối cùng lại biến thành một khối than…Ngươi đã đưa Hoàng Hậu một đoạn, gương mặt nàng còn có thể phân biệt nữa không?”
Tiêu Đạc trầm lặng một hồi rồi mới lắc đầu, “Thế lửa quá lớn, mấy toán đề kỵ đi vào cứu người mà vẫn không thấy, cuối cùng phát hiện ra phượng giá nương nương ở trong một cái rương gỗ.” Nét mặt hắn thống khổ, miễn cưỡng ổn định giọng nói rồi mới tiếp tục, “Người của Hình Bộ và Đô Sát Viện đều tới, bởi vì một phen lửa lần này đã thiêu trụi sạch sẽ vọng lâu, cho nên bọn họ chỉ đành dựa vào suy đoán. Có lẽ nương nương phát bệnh, đốt hết đèn nến trong lâu lên, sau khi nổi lửa thì sợ hãi, đã chạy đến trốn vào rương gỗ, rương gỗ bén lửa, ngược lại càng không còn chỗ ẩn thân, không thể giữ được tính mạng. Về chuyện lăng tẩm, Hoàng Thượng yên tâm, tử cung đã được đưa xuống địa cung, các lễ tế cũng đã được an bài thỏa đáng. Hiện tại chiến sự Lưu Cầu hãy còn dở dang, còn rất nhiều việc chờ nghe thánh ý, chuyện Hoàng Hậu về trời là kết cục đã định, Lão Phật Gia cũng lo lắng Hoàng Thượng ngày đêm, mong Hoàng Thượng nén bi thương, lấy quốc sự làm trọng.”
Ở trong mắt Hoàng Đế, cái gì xếp thứ nhất, cái gì xếp thứ hai, hắn đều có suy tính, vung tay lên nói: “Thứ tiểu quốc hèn mọn, có gì phải sợ? Quốc mẫu tân tang, ruột gan trẫm sao có thể không đau? Nên đánh Lưu Cầu như thế nào, nên ra bao nhiêu binh, nên dùng bao nhiêu thuyền, đều do Hán thần sai khiến. Trẫm đây còn phải lập đàn khấn tụng cho Hoàng Hậu, bảy bảy bốn chín ngày sau là Hoàng Hậu có thể thoát ly khổ ải.” Hắn nói, rồi làm như thể đột nhiên nảy ra ý niệm, quay sang Tiêu Đạc, “Lúc sinh thời Hoàng Hậu rất coi trọng Đồng Vân, tuy nàng là phu nhân của ngươi, nhưng tốt xấu gì cũng từng đi theo Hoàng Hậu một hồi, không có đạo lý không tận hiếu. Để nàng đến Tây Uyển trông coi đốt đèn cho chủ tử nàng đi!”
Trong lòng Tiêu Đạc hiểu rõ, khom người ôm quyền thưa vâng, “Tiện nội có thể thay chủ tử tận tâm là phúc khí của vợ chồng chúng thần. Lát nữa thần sẽ lập tức sai người truyền lời, bảo Đồng Vân tức khắc đến Tây Uyển nghe lệnh.”
Hoàng Đế gật gù cái đầu, thấy hắn dễ dàng buông tay thì thầm thích chí trong lòng. Liếc nhìn hắn một cái, ra vẻ cao thâm mà cất giọng, “Trẫm biết Hán thần trung thành với xã tắc, đám trộm cắp Lưu Cầu này, theo Hán thần thấy để ai nắm giữ ấn soái là ổn thỏa nhất?”
Tiêu Đạc nói: “Tiểu quốc chư hầu xung quanh Đại Nghiệp đông đảo, nếu không thể tiêu diệt Lưu Cầu, thứ nhất là sẽ tổn hại quốc uy Đại Nghiệp ta, thứ hai là sẽ khiến những nước chư hầu đang ngo ngoe
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền