ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Phù Đồ Duyên

Chương 100. Phong nghĩa luân thế

Chương 100: Phong nghĩa luân thế

Mười một tháng tư, một ngày cực kì tầm thường bình thản, nhưng lại là ngày quan trọng nhất trong cuộc đời Âm Lâu.

Từ khi mặt trời mọc đã bắt đầu ngóng trông, ngồi bên cửa sổ ngắm cảnh trời một lúc, phải tốn rất nhiều sức lực mới có thể bình ổn kích động trong lòng.

Không biết là do trùng hợp hay là vì đã có dự cảm, Hoàng Đế cơ bản là đã từ bỏ nàng, vậy mà giờ tỵ hôm nay lại tới thăm. Âm Lâu giả vờ ngu ngốc, tròng mắt cứng đờ, hắn cũng không ngại, ngồi xếp bằng xuống sạp đối diện với nàng, nói liên miên rất nhiều thứ, nói về chuyện thời thơ ấu của mình, thế rồi mưu tính lịch trình ra sao, cuối cùng nhíu mày nhìn nàng, “Trong lòng nàng giận dỗi, thích làm loạn thế nào cũng được, nhưng vì cớ gì cứ nhất định phải đi trêu chọc Lão Phật Gia? Bây giờ bị nhốt lại đây, thành ra nửa người nửa quỷ, còn ý nghĩa gì sao? Trẫm vẫn luôn không hiểu rốt cuộc Tiêu Đạc có điểm nào tốt, để cho nàng khăng khăng không bỏ như vậy. Tất cả những thứ hắn có đều là do trẫm ban cho, trẫm mới là chúa tể của thiên hạ này, chẳng nhẽ nàng không nhìn thấu? Nàng giả ngây giả dại lâu vậy rồi, kỳ thực trẫm đều biết, không đành lòng vạch trần nàng mà thôi. Nàng ở vọng lâu hai ngày, tầm nhìn đã thoáng đãng ra được chút nào chưa? Suy nghĩ cẩn thận rồi thì trở về với trẫm, không ai có thể làm dao động địa vị Hoàng Hậu này của nàng.”

Âm Lâu biết hắn đang thử, hắn tin quỷ thần nhất, đã bao nhiêu lâu rồi, rõ ràng rất là sợ hãi, vậy mà vẫn còn muốn tới thử xem có moi được sơ hở nào của nàng không, người này đúng là nhàm chán đến cực điểm.

Nàng sáp lại gần hắn, “Thật sự sẽ để ta làm Hoàng Hậu sao? Thật tốt quá, cuối cùng ta có thể làm Hoàng Hậu rồi!” Nàng đứng lên khua chân múa tay, “Triệu thị thất đức rớt đài, ngồi trên Hậu vị mười một năm, phong thủy thay phiên luân chuyển, hiện giờ đã đến lượt ta! Cuối cùng Hoàng Thượng vẫn đứng về phía ta, ta là người thắng cuộc…Thế còn Đại điện hạ? Ngài lập nó làm trữ quân đi! Một khi Thái Tử đã định thì không ai dám soán nghịch…” Nàng nói xong lại khóc lên the thé, rũ hai tay đi ra ngoài, “Đại điện hạ chết rồi, nó chết rồi, ta lên làm Hoàng Hậu còn có ích lợi gì?”

Hoàng Đế cũng hoảng sợ, không dám đáp lời, nghe thấy Bảo Châu ở bên ngoài la to, “Chủ tử tỉnh lại đi…tỉnh lại đi mà…”

Hắn cuống quýt đuổi theo, Hoàng Hậu đã trèo lên được một nửa tường chắn, trong miệng thét gào, “Ta còn sống làm gì nữa, Đại điện hạ tới đón ta đi…” Hắn sợ đến nỗi da đầu tê dại, tráng lại lá gan đi lên túm nàng lại, thấy bộ dạng nàng nước mắt nước mũi tèm lem thì nản lòng đến cực điểm, “Điên đến như vậy rồi, thật sự hết cách.” Rồi nói với Bảo Châu, “Trông chừng chủ tử ngươi cho tốt, có bất trắc gì chỉ hỏi tội ngươi.” Nói xong thì phất tay áo bỏ đi.

Khi sắp tới giờ thân Đồng Vân cũng tới, một khi nàng rời khỏi Bắc Kinh, đời này hai người sẽ không còn cơ hội gặp lại. Đồng Vân gạt nước mắt, trong miệng nhắc mãi: “Em hận không thể đi theo cùng chủ tử, nào có ai muốn ở lại lồng giam này đâu! Nhưng mà em không thể, ở quê em còn có cha mẹ anh em, con trai vẫn còn lưu lạc bên ngoài, em làm sao nỡ lòng cất bước! Chủ tử, lần này từ biệt chỉ sợ núi rộng sông dài, không biết

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip