Chương 51: Túy ông ý
Nếu đã đến rồi, không tránh được phải lá mặt lá trái một phen.
Tiêu Đạc sửa sang lại tóc tai, hai người thuyền phu đứng trên bờ kéo hàng thuyền về phía bến tàu, hắn đứng trên mũi thuyền nhìn xuống, một vị công tử thân mặc cẩm y, đầu đội cánh thiện quan(*) đứng dưới tàng cây, hai bên vai áo có hai con rồng cuộn giương nanh múa vuốt, ấy thế nhưng trên người hắn không hề có vẻ trương dương. Bộ dáng ổn trọng bình thản, trên mặt luôn mang theo ý cười, mặt mày rực rỡ đến nỗi khiến người ta kinh diễm.
Tiêu Đạc ôm quyền chắp tay, người trên bờ gật đầu đáp lễ, hai bên có qua có lại thầm đánh giá lẫn nhau.
Dòng dõi Vũ Văn thị ưu tú, nhiều thế hệ thông hôn cùng Hoàng tộc, mỹ mạo vang danh thiên hạ. Chỉ là phiên vương không có đặc chỉ thì không được phép rời khỏi phiên địa, cho nên chỉ dịp cuối năm mới được vào kinh tiến cống. Bỏ chuyện giấu giếm dã tâm sang một bên, Vũ Văn Lương Thời này xem ra cũng rất có khí khái quân tử. Giang Nam trù phú phồn hoa, Nam Kinh lại là cố đô lục triều, làm vương xứ này lại càng chịu nhiều soi mói. Nhưng hắn rất hiểu đạo lý xử thế, một thân ngạo cốt dương dương, không bợ đỡ không xu nịnh, đối xử với ai cũng kính trọng mà xa cách. Khi ngôn quan trong triều đề nghị tước phiên, Tiên Đế cũng từng nhiều lần thầm điều tra Nam Uyển, kết quả là mấy đời Nam Uyển Vương đều trong sạch đến mức cả Đông Xưởng cũng không moi ra được nhược điểm gì. Tiên Đế vốn định mượn cớ khơi mào tranh chấp, nhưng sau đó cũng dần dần buông bỏ hoài nghi phòng bị.
Gia nghiệp lớn như vậy, có biết bao nhiêu nhân khẩu, cho dù đạo đức có tốt đến mấy cũng không thể không có sơ hở, ấy thế mà Vũ Văn thị làm được, ngược lại càng khiến cho người ta nghi ngờ. Khi đó ngại không có chỗ xuống tay, chỉ đành ẩn nhẫn chờ đợi, bây giờ đuôi cáo đã lộ ra, lại không thể động vào hắn được nữa.
Ván cầu đặt lên mép thuyền đánh uỳnh một cái, Tiêu Đạc thong dong xuống thuyền. Vũ Văn Lương Thời đã sớm đến bên bờ nghênh đón, cười nói: “Hán công quá khách khí với bổn vương rồi, sáng nay mới nghe nói Hán công đã đến Kim Lăng, sao trước đó không phái người truyền cho ta cái tin, để ta chuẩn bị từ sớm. Hiện giờ mọi thứ hấp tấp, không khỏi khiến Hán công chê cười.”
Tiêu Đạc vội nói: “Vạn lần không dám, Vương gia cứ gọi thẳng tên nhà ta là được, trước mặt Vương gia nhà ta nào dám xứng hai chữ Hán công! Nhà ta cũng là đêm qua mới đến, muốn tự mình đi dạo trên sông, vốn không định làm kinh động Vương gia. Vương gia bận bịu, nhà ta định đưa bái thiếp, hai ngày nữa sẽ tìm lúc tới bái kiến, mới sáng sớm đã nghe tiểu tử nói Vương gia tới rồi, làm nhà ta kinh ngạc nhảy dựng. Trời nóng như vậy còn liên lụy Vương gia, trong lòng nhà ta áy náy không thôi.”
Thân làm hoạn quan, công phu mồm mép luyện được đến là lưu loát. Những tên quan viên mấy đẳng kia không phải là không đáp, chỉ là đáp qua loa một chút rồi thôi. Phiên vương dù sao cũng là vương, về mặt lễ nghĩa vẫn phải chu toàn, phải khiêm tốn cẩn thận, cho dù trong lòng đều minh bạch, bên ngoài vẫn phải nể nang lẫn nhau.
Vũ Văn Lương Thời hòa nhã nói: “Tới đất Kim Lăng ta rồi, ta lại không trọn đạo lễ làm chủ, người ta sẽ nghĩ ta là thứ gì? Lần tới bổn vương vào kinh, chẳng phải còn cần Hán công
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền