Chương 52: Tương liên kế
Nam nhân trên bàn rượu, thông thường là nói chuyện rất vui vẻ, ít nhất bề ngoài là như thế.
Vũ Văn Lương Thời hiểu được đạo lý đối nhân xử thế, phải biết dừng lại đúng lúc, xé rách mặt nạ của nhau ra thì chẳng còn gì hay ho, hơn nữa còn làm tổn thương tình cảm, sau này người khác làm việc cùng cũng không tránh khỏi có khúc mắc trong lòng, sao có thể chung sức hợp tác đây! Dù sao cũng cần gãi đúng chỗ ngứa, thêm nếm đôi ba câu như vẽ rồng điểm mắt, ở đây không có ai là kẻ hồ đồ. Hai bên âm thầm nghiền ngẫm từng lời nói của nhau, kể ra cũng rất thú vị.
Thành cao không chỉ xây một ngày là xong, chuyện mượn sức này cần phải từ từ. Tiễn người ra cửa rồi, Vũ Văn Lương Thời quay lại gọi người hầu trước mặt, “Dung Bảo, ngươi đi bố trí cho thật tốt, ăn mặc ngủ nghỉ đều phải khiến người ta hài lòng. Phía Thái phi không thể tùy tiện vô lễ, tốt xấu gì cũng là người thân, nịnh bợ một chút ắt sẽ có lợi.”
Dung Bảo gật đầu vâng dạ liên tục, “Nô tài hiểu ý chủ tử, tiến khả công lui khả thủ, vừa đấm vừa xoa, chiêu này quả thật không tồi.”
Vũ Văn Lương Thời liếc nhìn hắn một cái, “Kiềm chế một chút, hắn không giống đám quan Trực Lệ. Không dễ cho ngươi chọc ngoáy đâu. Thuộc hạ của hắn rất đông, đám phiên tử Đông Xưởng kia…khó đối phó, muốn động đến là không thể, dù sao thời cơ vẫn còn chưa tới. Làm ăn cho gọn ghẽ, đừng để liên lụy khắp nơi, hiểu chưa?”
Dung Bảo cười tươi như hoa nở, “Gia nói đúng, đi theo gia lâu như vậy, những cái khác nô tài chưa học được, nhưng cạy chân tường người khác thì đã học được rồi. Người ta đều nói nô tài là con chuột chũi, kỳ thật chủ tử mới là chuột chũi tổ tông…”
“Chuột cái tỷ tỷ ngươi!” Vũ Văn Lương Thời cười mắng, vung một cái tát lên búi tóc quả trám trên đầu hắn ta, “Bớt khoe khoang mồm mép ở đây đi! Sai người đi lên lầu trông coi cho cẩn thận, đừng đến gần, ở trạch viện bên cạnh có người của Đông Xưởng. Làm việc cảnh giác một chút, gọi người đem ngân lượng trút lên bến tàu, làm xong phải để lại một chút sơ hở, quá kín kẽ sẽ khiến người ta nghi ngờ, thiếu mất đồng nào thì ngươi tự khắc lấy thân ra mà bù, nhớ chưa?”
“A, vâng vâng…” Dung Bảo đáp, nhanh chân chạy đi.
Hắn đứng xuôi chiều ánh nắng, mặt trời buổi trưa dường như đang nướng cả tòa cổ thành này, hơi nóng bốc lên từ mặt đất. Cái bóng của Tiêu Đạc vẫn thong dong lướt đi, người như vậy, dẫu Thái Sơn có sập trước mặt cũng không biến sắc, thu phục được thì sẽ là một trợ thủ đắc lực, không thu phục được ắt sẽ hủy hoại căn cơ. Đã đến nước này, chẳng ai còn đường mà lui nữa, tất cả đều phải dựa vào bản lĩnh mà thôi!
Tào Xuân Áng bung dù cho cha nuôi, quay đầu lại nhìn, thấp giọng nói: “Con thấy Nam Uyển Vương này, mỗi lời nói đều có vẻ rất chân thành, đây hẳn là một lòng muốn mượn sức cha nuôi rồi! Cha nuôi nhìn xem, đã đi xa như vậy mà hắn vẫn còn đứng đó, sắp thành đưa tiễn mười tám dặm đến nơi.”
Tiêu Đạc thả lỏng cơ mặt, phe phẩy cái quạt đàn hương khẽ nói: “Vị phiên vương này không đơn giản, dặn dò mọi người đề phòng một chút. Đây là đang kiềm chế lẫn nhau, ta không động đến hắn, hắn cũng không động đến ta. Có lẽ sẽ còn phải trông chừng nhau dài dài, nghĩ đến cũng thật buồn cười.” Hắn ngẩng đầu nhìn, trên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền